Lớp học dưới hầm chữ A bên vĩ tuyến 17
Nhân chứng: Ông Nguyễn Văn Hùng – Cậu bé học sinh thời chiến tại Vĩnh Linh.
Bối cảnh: "Tọa độ chết" Vĩnh Linh, Quảng Trị, giai đoạn 1967 - 1972.
"Chúng tôi học bài dưới ánh đèn dầu lạc tù mù, tai lúc nào cũng nghe tiếng bom rền ngoài cửa hầm. Sách vở khét lẹt mùi thuốc súng nhưng đứa nào cũng ráng học, vì thầy giáo bảo: Học cũng là đánh Mỹ." — Ông Nguyễn Văn Hùng.
Vĩnh Linh nằm ngay sát con sông Bến Hải – vĩ tuyến 17 chia cắt hai miền Nam - Bắc, là nơi hứng chịu mật độ bom đạn hủy diệt tàn khốc của không quân và pháo binh Mỹ. Để duy trì sự sống và mạch học tập, toàn bộ hệ thống trường học, bệnh viện, nhà dân đều phải chuyển dịch xuống lòng đất. Cậu bé Nguyễn Văn Hùng khi ấy mới lên lớp 5, đã quen với việc sống những ngày tháng niên thiếu trong lòng đất ẩm ướt.
Ông Hùng nhớ lại những căn hầm chữ A được gia cố bằng những thân cây gỗ lớn và bao cát dày. Lớp học dã chiến dưới lòng đất chỉ vừa đủ chỗ cho mười mấy đứa trẻ ngồi túm tụm. Mỗi khi có tiếng rít của bom từ máy bay B-52, thầy giáo lại hô to "Nằm xuống!", cả thầy và trò lập tức áp ngực xuống nền đất lạnh, hai tay ôm chặt lấy đầu. Bom nổ dứt, đất đá sạt lở từ cửa hầm đổ xuống, họ lại giũ bụi phấn, gạt bùn trên trang vở rồi tiếp tục viết bài. Ý chí kiên cường của những đứa trẻ ngày ấy chính là câu trả lời đanh thép nhất cho thấy bom đạn có thể hủy diệt vạn vật trên mặt đất, nhưng không thể dập tắt được tương lai của một thế hệ.



