Lớp học dưới hầm đất
Lớp học dưới hầm đất
Giữa những năm tháng bom rơi đạn lạc, làng nhỏ của cô Lan gần như ngày nào cũng vang tiếng còi báo động. Nhưng trong hoàn cảnh ấy, cô vẫn quyết tâm không để việc học của học sinh bị gián đoạn.
Không có lớp học kiên cố, cô cùng dân làng đào một căn hầm lớn dưới lòng đất. Những tấm ván cũ được ghép lại làm bàn, một mảnh gỗ sơn đen làm bảng.
Buổi học hôm ấy, khi cô đang giảng bài, tiếng còi báo động vang lên chói tai. Mặt đất rung chuyển, bụi đất rơi lả tả từ trần hầm.
Những đứa trẻ hoảng sợ nép sát vào nhau. Nhưng giọng cô Lan vẫn bình tĩnh:
“Các em đừng sợ, chúng ta tiếp tục bài học nhé.”
Trong ánh đèn dầu leo lét, cô vẫn kiên nhẫn giảng từng phép tính, từng con chữ. Tiếng bom dội phía trên, nhưng dưới hầm, tiếng đọc bài vẫn vang lên đều đều.
Một cậu bé giơ tay hỏi:
“Cô ơi, sao lúc nào cô cũng dạy được ạ? Cô không sợ sao?”
Cô nhìn học trò, ánh mắt dịu dàng:
“Cô cũng sợ chứ. Nhưng nếu các em không học, sau này lấy gì để xây dựng lại đất nước mình?”
Câu nói ấy khiến cả lớp im lặng. Từ hôm đó, những đứa trẻ học chăm hơn, không còn sợ hãi như trước.
Nhiều năm sau, trong số những học sinh ấy có người trở thành bác sĩ, kỹ sư, giáo viên… Nhưng họ vẫn luôn nhớ về lớp học nhỏ dưới lòng đất – nơi gieo mầm tri thức giữa khói lửa chiến tranh.



