Bài viết

Lớp học dưới hầm đất

Ninh Bình22/04/2026Đoàn phường Tiên Sơn - Tỉnh Ninh Bình (Đoàn phường Tiên Sơn - Tỉnh Ninh Bình)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Những năm tháng chiến tranh, ở vùng quê Tiên Sơn, việc học của trẻ em không hề dễ dàng. Trường lớp có thể bị gián đoạn bất cứ lúc nào, tiếng trống trường nhiều khi bị thay bằng tiếng còi báo động. Nhưng dù hoàn cảnh khắc nghiệt, khát khao học chữ vẫn chưa bao giờ tắt trong lòng thầy trò nơi đây. Ở cuối làng có một lớp học đặc biệt – lớp học nằm dưới một căn hầm đất. Người đứng lớp là thầy Lưu, một người giáo viên gầy gò, đôi mắt luôn ánh lên sự ấm áp và kiên định. Khi chiến sự căng thẳng, thầy cùng dân làng đào một căn hầm sâu, đủ rộng để làm nơi học tập cho lũ trẻ. Mỗi buổi học bắt đầu không phải bằng tiếng trống, mà bằng tín hiệu an toàn từ người gác ngoài. Khi mọi thứ yên ổn, lũ trẻ lần lượt chui xuống hầm, tay ôm chặt những cuốn vở đã sờn mép. Ánh sáng trong hầm chỉ là một chiếc đèn dầu nhỏ, leo lét nhưng đủ để soi rõ từng con chữ. Có những hôm đang học, tiếng động lớn vang lên từ xa. Cả lớp im lặng, thầy Lưu nhẹ nhàng ra hiệu cho các em giữ trật tự. Không ai khóc, không ai bỏ chạy. Những ánh mắt nhỏ bé vẫn hướng lên bảng, như thể việc học lúc ấy quan trọng hơn tất cả nỗi sợ. Trong lớp có Lan – một cô bé mồ côi cha, mẹ đi làm xa. Dù hoàn cảnh khó khăn, Lan luôn là người đến sớm nhất và ra về muộn nhất. Có lần, khi đèn dầu gần tắt, thầy Lưu hỏi: “Lan, sao con không về nghỉ sớm?” Cô bé ngẩng lên, giọng nhỏ nhưng rõ ràng:
“Con muốn học thêm… để sau này còn dạy lại cho các em nhỏ hơn.” Câu trả lời ấy khiến thầy lặng đi. Trong hoàn cảnh thiếu thốn, một ước mơ giản dị như vậy lại trở nên vô cùng lớn lao. Những trang vở của lũ trẻ không trắng tinh như ngày nay, có khi còn lem cả đất, cả tro. Nhưng từng nét chữ đều được viết bằng sự cố gắng và niềm tin. Với các em, mỗi con chữ không chỉ là kiến thức, mà còn là hy vọng về một tương lai tốt đẹp hơn. Nhiều năm sau, khi chiến tranh đã lùi xa, lớp học dưới hầm không còn nữa. Trên nền đất ấy, một ngôi trường mới được xây dựng khang trang hơn. Nhưng những người từng học ở đó, mỗi khi nhắc lại, vẫn không quên ánh đèn dầu, không quên giọng giảng trầm ấm của thầy Lưu, và không quên những ngày tháng học tập trong gian khó. Còn Lan – cô bé năm nào – đã trở thành một cô giáo. Ngày đầu đứng trên bục giảng, cô nhìn xuống học sinh, chợt nhớ đến lớp học nhỏ dưới lòng đất năm xưa. Cô hiểu rằng, chính nơi ấy đã nuôi dưỡng ước mơ của mình. Và ở Tiên Sơn, người ta vẫn kể lại câu chuyện về lớp học dưới hầm như một minh chứng rằng: dù trong hoàn cảnh nào, tri thức vẫn luôn có ánh sáng riêng của nó – âm thầm nhưng không bao giờ tắt.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn