Lớp học dưới hầm và "tiếng vần" trong khói lửa
Trong những năm tháng ác liệt nhất, giặc tìm cách hủy diệt sự sống, còn chúng tôi tìm cách giữ lấy chữ nghĩa. Lớp học của cô không có tường gạch, bảng đen mà là một căn hầm chữ A nằm sâu dưới lòng đất. Bảng là cánh cửa gỗ cũ, phấn là những viên đá trắng lấy từ suối. Học trò của cô đứa nào cũng đội mũ rơm, quàng khăn đỏ, vai đeo túi thuốc cứu thương cá nhân.
Cô nhớ có trận pháo kích bất ngờ, cô lùa các em xuống hầm sâu hơn. Giữa tiếng nổ rung trời chuyển đất, mấy đứa nhỏ vẫn run rẩy cầm quyển tập đọc: "O... a... ê...". Cô ôm chặt mấy đứa nhỏ vào lòng, nước mắt rơi trên những trang giấy ố vàng. Chúng tôi dạy các em không chỉ là chữ cái, mà là dạy các em rằng: "Kẻ thù có thể phá hủy ngôi trường nhưng không thể phá hủy được trí tuệ và khát vọng của chúng ta". Mỗi đứa trẻ biết chữ là thêm một tia hy vọng cho ngày mai hòa bình. Nghề giáo thời hoa lửa là nghề thắp sáng niềm tin giữa bóng đêm của bom đạn.



