LỚP HỌC DƯỚI LÀN BOM TỌA ĐỘ
LỚP HỌC DƯỚI LÀN BOM TỌA ĐỘ
Nhân chứng kể lại: Thầy giáo Tổng Văn Hạnh (Cựu giáo viên trường cấp 2 sơ tán, Quảng Bình)
"Quảng Bình những năm 1965 - 1972 là 'tọa độ lửa' của miền Bắc xã hội chủ nghĩa. Địch đánh phá ngày đêm nhằm cắt đứt nguồn chi viện. Giữa mưa bom bão đạn ấy, tiếng trống trường vẫn vang lên, và những lớp học dưới lòng đất vẫn đều đặn đỏ đèn.
Để đảm bảo an toàn cho học sinh, trường học được chia nhỏ ra các thôn và dời vào các căn hầm nửa chìm nửa nổi, xung quanh đắp đất dày cả mét. Học sinh đi học đều phải đội mũ rơm để chống mảnh bom bi. Bản thân tôi, mỗi giờ lên lớp, một tay cầm phấn viết bảng, một tay cầm chiếc gậy gỗ để sẵn sàng hướng dẫn các em học sinh sơ tán xuống hầm khi có còi báo động máy bay Mỹ.
Tôi nhớ mãi buổi học môn Văn năm 1967. Khi tôi đang giảng về lòng yêu nước thì tiếng gầm rú của máy bay phản lực ập đến, theo sau là tiếng nổ đinh tai nhức óc của bom nổ gần. Sức ép của bom làm đất đá trên nóc hầm rơi xuống rào rào, chiếc đèn bão treo trên vách rung bần bật rồi tắt ngấm. Các em học sinh lập tức úp mặt xuống bàn, tay ôm chặt lấy đầu theo đúng hướng dẫn. Không ai khóc lóc, không ai hoảng loạn.
Khi tiếng máy bay xa dần, tôi châm lại đèn. Bảng đen đã bị nứt làm đôi, bụi đất bám trắng xóa tóc thầy và trò. Tôi nhìn xuống, thấy các em lại lặng lẽ phủi bụi trên trang vở, ngước đôi mắt trong veo nhìn lên bảng chờ tôi giảng tiếp. Cái khát vọng tìm chữ, khát vọng sống và học tập của các em giữa thời hoa lửa chính là thứ vũ khí tinh thần mạnh mẽ nhất, khiến không một loại bom đạn nào có thể khuất phục."



