Lớp học dưới lòng đất
Câu chuyện kể về cô giáo Nguyễn Thị Hạnh tại Hà Nội trong những năm chống chiến tranh phá hoại của không quân Mỹ. Giữa những ngày còi báo động vang lên liên tục, cô cùng học sinh vẫn duy trì việc học trong những hầm trú ẩn chật hẹp. Bằng lòng yêu nghề và tinh thần trách nhiệm, cô đã giữ cho ngọn lửa tri thức luôn cháy sáng giữa những tháng ngày bom đạn.
Mùa đông năm 1972.
Hà Nội bước vào những ngày khốc liệt nhất của cuộc kháng chiến chống Mỹ.
Tiếng còi báo động vang lên nhiều lần trong ngày.
Những tốp máy bay xuất hiện trên bầu trời.
Bom đạn liên tục trút xuống nhiều khu vực của thành phố.
Người dân Thủ đô vừa sản xuất, vừa chiến đấu, vừa tìm cách duy trì cuộc sống thường ngày.
Trong hoàn cảnh ấy, việc học tập của học sinh gặp rất nhiều khó khăn.
Nhưng ở một ngôi trường nhỏ thuộc ngoại thành Hà Nội, cô giáo Nguyễn Thị Hạnh vẫn quyết tâm không để việc học bị gián đoạn.
Cô Hạnh năm ấy hai mươi tám tuổi.
Mái tóc luôn được buộc gọn phía sau.
Giọng nói dịu dàng nhưng đầy nghị lực.
Từ ngày chiến tranh leo thang, trường học thường xuyên phải sơ tán hoặc tổ chức lớp học trong hầm trú ẩn.
Dù điều kiện thiếu thốn, cô vẫn đều đặn đến lớp mỗi ngày.
Dưới sân trường có một hệ thống hầm tránh bom được đào khá sâu.
Những căn hầm không rộng.
Trần thấp.
Ánh sáng chỉ đến từ vài ngọn đèn dầu nhỏ.
Đó chính là lớp học đặc biệt của cô và học trò.
Mỗi sáng, các em mang theo sách vở được bọc cẩn thận trong túi vải.
Ngồi san sát trên những chiếc ghế gỗ đơn sơ.
Có em còn phải ngồi trên những tấm ván kê tạm.
Thế nhưng không ai than phiền.
Bởi các em hiểu rằng được đi học trong thời chiến đã là một điều may mắn.
Một buổi sáng tháng Chạp.
Tiết học Toán đang diễn ra.
Cô Hạnh vừa viết xong một bài toán lên bảng thì tiếng còi báo động vang lên.
Âm thanh quen thuộc nhưng vẫn khiến mọi người căng thẳng.
Ngoài mặt đất, tiếng động cơ máy bay ngày càng rõ.
Một số học sinh lo lắng nhìn nhau.
Cô Hạnh mỉm cười động viên:
– Các em đừng sợ. Chúng ta tiếp tục học nhé.
Giọng nói bình tĩnh của cô giúp cả lớp yên tâm hơn.
Tiếng bom vọng lại từ phía xa.
Mặt đất rung nhẹ.
Bụi đất từ trần hầm rơi xuống lấm tấm.
Nhưng cô giáo vẫn đứng trước bảng.
Tay cầm viên phấn trắng.
Kiên nhẫn giảng từng phép tính.
Các học sinh chăm chú lắng nghe.
Tiếng đọc bài hòa lẫn tiếng còi báo động.
Tạo nên một âm thanh đặc biệt của thời chiến.
Những ngày sau đó, tình hình càng căng thẳng hơn.
Có hôm lớp học vừa bắt đầu thì phải xuống hầm.
Có hôm đang học giữa chừng lại nghe tiếng bom nổ gần trường.
Tuy vậy, chưa buổi học nào bị hủy.
Cô Hạnh luôn tìm cách duy trì việc học cho học sinh.
Ngoài giờ lên lớp, cô còn đến từng nhà thăm hỏi những em có hoàn cảnh khó khăn.
Động viên các em tiếp tục học tập.
Một lần, trường bị sức ép bom làm vỡ nhiều cửa kính.
Nhiều người lo rằng việc học sẽ phải tạm dừng.
Nhưng ngay hôm sau, cô Hạnh và các thầy cô khác đã cùng nhau sửa sang lớp học.
Bàn ghế được sắp xếp lại.
Sách vở được thu gom cẩn thận.
Và tiếng giảng bài lại vang lên như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Điều khiến học sinh yêu quý cô nhất không chỉ là kiến thức.
Mà còn là sự tận tâm và lòng dũng cảm.
Trong những ngày khó khăn nhất, cô luôn là người xuất hiện đầu tiên ở lớp.
Và là người ra về cuối cùng.
Đối với học trò, cô giống như một ngọn đèn nhỏ.
Mang đến niềm tin giữa những ngày tối tăm của chiến tranh.
Cuối tháng 12 năm ấy, Hà Nội trải qua những trận bom ác liệt.
Nhưng rồi chiến thắng cũng đến.
Bầu trời dần trở lại bình yên.
Tiếng còi báo động thưa dần.
Những lớp học dưới hầm trú ẩn cũng kết thúc sứ mệnh của mình.
Học sinh được trở lại những phòng học sáng sủa trên mặt đất.
Ngày đầu tiên trở lại lớp học bình thường, nhiều em vẫn nhớ những ngày học dưới hầm.
Nhớ ánh đèn dầu leo lét.
Nhớ tiếng giảng bài của cô Hạnh giữa tiếng bom đạn.
Nhiều năm sau, các học sinh ngày ấy đã trưởng thành.
Người trở thành kỹ sư.
Người trở thành bác sĩ.
Người trở thành giáo viên.
Nhưng mỗi khi gặp lại nhau, họ vẫn nhắc đến cô giáo Nguyễn Thị Hạnh với lòng biết ơn sâu sắc.
Bởi chính cô đã giúp họ hiểu rằng tri thức có thể vượt qua mọi khó khăn.
Ngay cả trong chiến tranh.
Câu chuyện về cô giáo Nguyễn Thị Hạnh và lớp học dưới lòng đất là biểu tượng đẹp của tinh thần hiếu học và ý chí kiên cường của người Việt Nam trong thời hoa lửa. Giữa tiếng bom rơi, những trang sách vẫn được mở ra. Giữa khói lửa chiến tranh, ngọn lửa tri thức vẫn cháy sáng. Đó là một trong những hình ảnh đẹp nhất của dân tộc Việt Nam trong những năm tháng lịch sử hào hùng.



