Bài viết

LỚP HỌC DƯỚI LÒNG ĐỊA ĐẠO VĨNH MỐC

Lào Cai06/06/2026lưu thị huệ (xã Lâm Giang)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

LỚP HỌC DƯỚI LÒNG ĐỊA ĐẠO VĨNH MỐC

Nhân chứng kể lại: Cô Nguyễn Thị Thanh (Cựu giáo viên tiểu học giới tuyến, Quảng Trị)

"Vĩnh Linh những năm 1967 - 1968 được ví như 'tọa độ chết', nơi mỗi người dân phải chịu đựng hàng tấn bom đạn mỗi ngày. Để duy trì sự sống và ngọn lửa học tập cho các cháu nhỏ, toàn bộ cuộc sống của người dân phải chuyển xuống lòng đất sâu. Địa đạo Vĩnh Mốc trở thành ngôi nhà, thành bệnh viện và thành trường học dã chiến của chúng tôi.

Lớp học dưới lòng đất của tôi nằm ở tầng thứ hai của địa đạo, sâu cách mặt đất hơn mười lăm mét. Căn hầm học rộng chưa đầy mười mét vuông, vách đất được khoét những hốc nhỏ để đặt những ngọn đèn dầu làm bằng lọ thuốc kháng sinh. Bàn ghế của các cháu là những hòm đạn gỗ cũ ghép lại, bảng viết là một tấm gỗ phẳng sơn đen.

Mỗi khi trên mặt đất tiếng bom nổ rung chuyển, bụi đất rơi rào rào xuống đầu, các cháu nhỏ vẫn ngồi im lặng, đôi mắt tròn xoe chăm chú nhìn lên bảng. Sách vở của các cháu làm bằng giấy thô, mực viết pha từ than củi hòa nước, nhưng những nét chữ viết về hai chữ 'Việt Nam', 'Bác Hồ' luôn được viết nắn nót, thẳng hàng. Có những hôm đang học, khói bom độc từ cửa hầm tràn xuống gây nghẹt thở, tôi lại phải hướng dẫn các cháu thấm ướt khăn tay bằng nước lã rồi áp chặt vào mũi để tiếp tục bài học.

Lớp học dưới lòng đất thời hoa lửa ấy không chỉ dạy các cháu cái chữ, mà còn dạy cho một thế hệ trẻ biết thế nào là lòng dũng cảm, sự kiên cường của con người trước sự tàn bạo của chiến tranh. Tiếng đọc bài trầm bổng của các cháu vang vọng trong lòng đất tối tăm chính là lời khẳng định đanh thép nhất cho sức sống mãnh liệt, không bao giờ chịu cúi đầu của dân tộc ta."

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn