Lớp học dưới mái tranh
Chiến tranh khiến trường học trong xã nhiều lần phải sơ tán vào vùng đồi. Tôi là giáo viên trẻ, được phân công dạy học cho các em thiếu nhi trong những lớp học dựng tạm bằng tre, nứa và mái tranh.
Bàn ghế được đóng từ gỗ rừng, bảng viết làm bằng những tấm ván sơn đen. Học sinh mang theo vài quyển vở, chiếc bút chì ngắn và chiếc túi vải do mẹ may. Mỗi khi có tiếng còi báo động, cả lớp nhanh chóng xuống hầm trú ẩn rồi trở lại học khi an toàn.
Ngoài dạy chữ, chúng tôi còn kể cho các em nghe về lòng yêu nước, về những tấm gương anh dũng của bộ đội và thanh niên xung phong. Những bài học ấy gieo vào tâm hồn trẻ nhỏ niềm tin vào ngày đất nước thống nhất.
Có hôm, trời mưa lớn làm tốc mái lớp học. Thầy trò cùng nhau che sách vở, dựng lại cột chống rồi tiếp tục buổi học. Không ai muốn bỏ lỡ một tiết học vì tất cả đều hiểu rằng tri thức sẽ là hành trang để xây dựng đất nước sau chiến tranh.
Nhiều học trò của tôi sau này trưởng thành, có người trở thành kỹ sư, bác sĩ, giáo viên, có người khoác ba lô lên đường bảo vệ Tổ quốc. Mỗi lần gặp lại, các em đều nhắc về lớp học nhỏ giữa rừng với niềm xúc động.
Đã hơn nửa thế kỷ trôi qua, ký ức về tiếng ê a đánh vần dưới mái tranh vẫn còn nguyên vẹn trong tôi. Giữa khói lửa chiến tranh, những lớp học sơ tán không chỉ gìn giữ con chữ mà còn nuôi dưỡng niềm tin vào tương lai của đất nước. Đó là một phần không thể quên của thời hoa lửa – nơi những người thầy, người cô lặng lẽ góp sức cho thắng lợi bằng chính phấn trắng và bảng đen.



