Lớp học dưới rặng dừa Mỹ Xương
Mô tả ngắn: Nghị lực phi thường của thầy giáo Cần trong việc duy trì con chữ cho trẻ em vùng giải phóng Mỹ Xương giữa khói lửa chiến tranh.
Nội dung câu chuyện:
Những năm 1968–1970, vùng giải phóng xã Mỹ Xương (huyện Cao Lãnh) liên tục bị máy bay giặc bắn phá. Các ngôi trường bằng gạch ngói đều bị san phẳng. Thế nhưng, với niềm tin vững chắc vào tương lai, thầy giáo trẻ Trịnh Văn Cần đã quyết tâm không để tiếng đọc bài của trẻ em vùng căn cứ bị dập tắt.
Thầy Cần cùng bà con nhân dân Mỹ Xương dựng nên những lớp học đặc biệt dưới tán vườn dừa. Trường học là những chiếc hầm kèo kiên cố nấp dưới lùm cây rậm rạp. Bảng đen được làm từ tấm vách nứa bôi than hầm, phấn viết là những thỏi thạch thạch tự chế, còn ánh sáng lớp học là ngọn đèn dầu hỏa làm từ vỏ đạn cannon.
Mỗi buổi sáng, khi tiếng máy bay đầm già vừa dứt, thầy Cần lại dắt từng em nhỏ xuống hầm để dạy chữ. Tiếng đọc bài rộn rã của thiếu nhi Mỹ Xương vang vọng giữa vườn dừa tĩnh mịch. Có những hôm máy bay địch bất ngờ gầm hú dội bom ngay sát lớp học, đất đá văng rào rạt trên mái hầm, thầy Cần lại vòng tay ôm chặt các học trò, thì thầm vỗ về: "Đừng sợ các con, cố học lấy chữ để mai này dựng xây lại quê hương Cao Lãnh mình!".
Từ lớp học dưới rặng dừa ấy, hàng chục trẻ em vùng chiến nạn đã trưởng thành, biết đọc biết viết, nhiều em sau này trở thành những kỹ sư, bác sĩ, cán bộ lãnh đạo cốt cán phục vụ cho quê hương Đồng Tháp.
Câu chuyện về lớp học dưới rặng dừa của thầy Trịnh Văn Cần là minh chứng cho sức sống kỳ diệu của dân tộc. Bài học về tinh thần hiếu học, sự tận tụy đối với sự nghiệp trồng người vẫn còn nguyên giá trị đối với thanh thiếu niên ngày nay.



