Bài viết

“Lớp học dưới tán tre và tiếng còi báo động”

Câu chuyện kể về một cô giáo trẻ ở miền Bắc thời chiến, vẫn duy trì lớp học cho học sinh tiểu học ngay trong hầm trú ẩn và dưới tán tre. Giữa bom đạn, con chữ vẫn được giữ lại như một niềm tin vào ngày mai.

Đắk Lắk10/05/2026Nguyễn Quách Phương Chi (Trường Hà Huy Tập)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Cô Lê Thị Minh Hạnh kể rằng những năm Mỹ ném bom miền Bắc, trường học không còn là những lớp gạch ngói như trước nữa. Lớp học được chuyển xuống hầm hoặc ra những bãi đất trống có tán tre che tạm.

Mỗi buổi sáng, học sinh đến lớp mang theo sách vở bọc nilon, vừa để học vừa để tránh ướt khi phải chạy sơ tán bất cứ lúc nào.

Có những tiết học đang dở thì còi báo động vang lên. Cô giáo phải dừng bài giảng, dẫn học sinh xuống hầm trú ẩn.

Trong hầm chật hẹp, cô vẫn cố giảng tiếp bài học bằng ánh đèn dầu nhỏ. Trẻ em ngồi sát nhau, lắng nghe từng chữ giữa tiếng đất rung nhẹ trên đầu.

Một lần, khi vừa hết báo động, một em nhỏ hỏi:
“Cô ơi, mai có học tiếp không cô?”

Cô Hạnh chỉ cười và nói:
“Còn nghe tiếng cô gọi, là còn học.”

Sau này, khi chiến tranh kết thúc, nhiều học sinh cũ quay lại tìm cô. Có người đã trở thành kỹ sư, bác sĩ, nhưng vẫn nhớ rõ những buổi học dưới hầm năm xưa.

Cô Hạnh giữ lại một cuốn vở cũ của học trò, trong đó có những dòng chữ viết nghiêng do ngồi học trong điều kiện thiếu ánh sáng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn