Bài viết

Lớp Học Giữa Rừng Già

Thầy giáo Minh gác lại bút nghiên để lên vùng tuyến lửa Hà Tĩnh dạy học trong một căn hầm dã chiến giữa rừng già. Trong một trận oanh tạc bất ngờ của máy bay địch, thầy đã dũng cảm lấy thân mình che chở và cứu sống cậu học trò nhỏ tên Tuấn, nhưng bản thân thầy đã hy sinh anh dũng [1]. Nhiều năm sau, Tuấn trưởng thành và trở thành hiệu trưởng, tiếp tục nối nghiệp và gìn giữ ngọn lửa tri thức mà người thầy kính yêu đã thắp lên từ trong bom đạn [1].

Lâm Đồng28/04/2026xã Đoàn Hàm Thuận Nam (xã Đoàn Hàm Thuận Nam)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1966, những trận oanh tạc của không quân Mỹ buộc trường học ở vùng đồng bằng phải sơ tán lên vùng núi rừng Hà Tĩnh. Thầy giáo Minh, một chàng thanh niên Hà Nội xếp bút nghiên lên đường làm nhiệm vụ đặc biệt: gieo chữ nơi vùng tuyến lửa.

Lớp học của thầy Minh là một căn hầm kèo nửa chìm nửa nổi dưới lòng đất, được ngụy trang kỹ lưỡng bằng cành lá tươi. Bàn ghế là những thân cây gụ xẻ đôi, bảng đen là một cánh cửa cũ sơn đen loang lổ. Học sinh của thầy đủ mọi lứa tuổi, từ những đứa trẻ lên bảy cho đến những chiến sĩ tự vệ tranh thủ giờ ngưng bắn để học thêm con chữ."Học để xây dựng đất nước khi hòa bình, các em nhớ nhé!", thầy Minh luôn dặn học trò như vậy mỗi khi tiếng còi báo động máy bay rú lên.Một buổi chiều, khi thầy Minh đang nắn nót viết bài thơ lên bảng, một trận oanh tạc bất ngờ ập đến. Tiếng máy bay phản lực rít xé tai, rồi tiếng bom dội xuống rung chuyển cả cánh rừng."Tất cả xuống hầm, nhanh lên!", thầy Minh hét lớn.Thầy đẩy từng em học sinh xuống ngách hầm sâu an toàn. Khi chỉ còn lại thầy và cậu học trò nhỏ nhất tên Tuấn ở ngoài, một quả bom nổ gần làm sập cửa hầm. Không chút do dự, thầy Minh lao đến ôm chặt lấy Tuấn, lấy thân mình che chở cho em.Khói bom tan đi. Tuấn được cứu sống nhưng thầy Minh đã hy sinh vì bị đất đá và mảnh bom ghim vào lưng. Trong bàn tay co quắp của người thầy trẻ tuổi vẫn nắm chặt viên phấn trắng vẽ dở một hình tròn – bài học về sự trọn vẹn và hòa bình mà thầy chưa kịp giảng hết.Mấy chục năm trôi qua, cậu bé Tuấn ngày nào nay đã trở thành hiệu trưởng của một ngôi trường khang trang trên chính mảnh đất đại ngàn năm xưa. Mỗi năm vào ngày Nhà giáo, ông lại mang một viên phấn trắng đặt lên mộ người thầy kính yêu, tiếp nối ngọn lửa tri thức thắp lên từ những ngày gian khổ nhất.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn