Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

LỚP HỌC KHÔNG CÒN TIẾNG GIẢNG BÀI

Ngày 21/10/1966, khi cô giáo Bùi Thị Thanh Xuân và học sinh Trường cấp II Thụy Dân đang trong giờ học, máy bay Mỹ xuất hiện và ném bom xuống khu vực trường. Cô Xuân nhanh chóng hướng dẫn học sinh xuống hầm trú ẩn. Những quả bom lớn rơi gần vị trí các em đang trú khiến 30 học sinh từ 13 đến 16 tuổi và cô giáo Bùi Thị Thanh Xuân hy sinh. Khi được tìm thấy, cô Xuân vẫn ôm chặt hai học sinh. Sự kiện trở thành một chứng tích đau thương của chiến tranh.

Hưng Yên20/08/2026xã An Long (Xã An Long)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Buổi sáng ngày 21 tháng 10 năm 1966, Trường cấp II Thụy Dân vẫn tổ chức dạy học như thường lệ.

Chiến tranh đã bước vào những năm ác liệt.

Ở miền Bắc, máy bay Mỹ thường xuyên đánh phá nhiều địa phương.

Nhưng dù bom đạn đe dọa, việc học vẫn được duy trì.

Những lớp học thời chiến thường được tổ chức trong điều kiện rất khó khăn.

Học sinh vừa học tập, vừa phải làm quen với tiếng còi báo động và những căn hầm trú ẩn.

Ngày hôm ấy, cô giáo Bùi Thị Thanh Xuân đang cùng học sinh học tập.

Cô mới 24 tuổi.

Một người giáo viên trẻ, có gia đình và một người con nhỏ.

Nhưng cũng như nhiều thầy cô giáo khác trong thời chiến, cô vẫn bám trường, bám lớp.

Khoảng 10 giờ 30 phút, tiếng máy bay xuất hiện trên bầu trời.

Không khí trong trường lập tức thay đổi.

Tiếng báo động vang lên.

Cô Xuân nhanh chóng hướng dẫn học sinh rời lớp và xuống khu vực hầm, hào trú ẩn.

Các em học sinh tuổi mới 13, 14, 15, 16 vội vàng tìm nơi tránh bom.

Không ai biết rằng chỉ ít phút sau, một thảm kịch sẽ xảy ra.

Máy bay Mỹ tiếp tục đánh phá.

Nhiều quả bom được ném xuống khu vực Thụy Dân.

Trong đó có bốn quả bom lớn rơi xuống khu vực gần hầm trú ẩn của trường.

Những tiếng nổ khủng khiếp vang lên.

Đất đá tung lên.

Khói bụi bao phủ trường học.

Các hầm trú ẩn rung chuyển.

Một số học sinh bị thương.

Nhiều em bị đất đá vùi lấp.

Khi tiếng bom tạm lắng xuống, những người còn sống bắt đầu chạy về phía trường.

Trước mắt họ là một cảnh tượng đau lòng.

Lớp học và khu vực xung quanh bị bom phá tan.

Những cuốn sách.

Những trang vở.

Những chiếc bút.

Những vật dụng học tập.

Tất cả nằm lẫn trong đất đá.

Nhưng điều đau đớn nhất là những học sinh đã không còn đứng dậy được nữa.

30 học sinh đã hy sinh.

Các em đều đang ở độ tuổi rất trẻ, từ 13 đến 16 tuổi.

Cô giáo Bùi Thị Thanh Xuân cũng hy sinh.

Khi tìm thấy thi thể cô, những người cứu hộ phát hiện cô vẫn ôm chặt hai học sinh.

Hình ảnh ấy trở thành một ký ức đau thương nhưng cũng đầy xúc động.

Trong giây phút cuối cùng, cô giáo trẻ vẫn ở bên học trò.

Cô đã không thể đưa các em thoát khỏi trận bom.

Nhưng sự hy sinh của cô thể hiện bản năng che chở của một người giáo viên đối với học sinh của mình.

Sau trận bom, ngôi trường chìm trong tang tóc.

Những chiếc bàn học.

Những trang sách.

Những chỗ ngồi quen thuộc.

Tất cả bỗng trở nên im lặng.

Không còn tiếng đọc bài.

Không còn tiếng gọi nhau của học sinh.

Không còn tiếng giảng bài của cô giáo.

Chỉ còn lại ký ức về những người đã nằm xuống.

Những học sinh sống sót mang theo nỗi đau ấy suốt cuộc đời.

Lê Xuân Thắng, một trong những người may mắn sống sót, sau này kể lại rằng khi tỉnh lại sau trận bom, ông bị thương và chứng kiến cảnh tượng đau lòng tại trường.

Câu chuyện về Trường cấp II Thụy Dân không chỉ là câu chuyện của một ngôi trường.

Đó là câu chuyện về những đứa trẻ đang học tập trong một đất nước có chiến tranh.

Các em đáng lẽ phải được đến trường.

Được đọc sách.

Được vui chơi.

Được lớn lên cùng gia đình.

Nhưng chiến tranh đã cướp đi những điều bình dị ấy.

Ba mươi học sinh đã mãi mãi dừng lại ở tuổi thiếu niên.

Cô giáo Bùi Thị Thanh Xuân cũng ra đi khi tuổi đời chỉ mới 24.

Ngày nay, tại Thụy Dân có Khu tưởng niệm 21/10.

Nơi đây ghi nhớ cô giáo và 30 học sinh đã hy sinh trong trận bom năm 1966.

Mỗi năm, những người dân địa phương, các thế hệ giáo viên và học sinh lại tưởng niệm những người đã nằm xuống.

Những cái tên được nhắc lại.

Những nén hương được thắp lên.

Những câu chuyện được kể cho thế hệ trẻ.

Để các em hôm nay hiểu rằng:

Được ngồi trong một lớp học bình yên là một điều vô cùng quý giá.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn