Lớp học trong căn phòng gỗ cũ
Lớp học trong căn phòng gỗ cũ
Buổi sáng ở điểm trường vùng cao lạnh buốt, sương mù vẫn còn giăng kín lối đi. Thầy Minh đến lớp từ rất sớm, bước chân chậm rãi trên con đường đất còn ướt hơi sương. Trước mắt thầy là một căn phòng gỗ nhỏ đơn sơ, vách nứa đã cũ, nhiều chỗ hở khiến gió lạnh lùa vào từng cơn.
Bên trong lớp học, các em học sinh ngồi co ro trong áo mỏng, đôi bàn tay nhỏ xíu ôm lấy nhau để giữ ấm. Dù vậy, ánh mắt các em vẫn chăm chú nhìn lên bảng, chờ đợi từng con chữ thầy viết.
Thầy Minh cầm viên phấn nhỏ trên tay. Vì trời lạnh, tay thầy tê cóng, mỗi nét chữ viết ra đều chậm hơn bình thường. Có lúc phấn như muốn rơi khỏi tay, nhưng thầy vẫn kiên trì viết từng dòng bài giảng.
Giữa không gian lạnh giá ấy, lớp học vẫn vang lên tiếng đọc bài đều đặn của học sinh. Mỗi khi thấy một em hiểu bài, đọc đúng được một chữ mới, ánh mắt thầy Minh lại ánh lên niềm vui. Cái lạnh dường như tan biến, nhường chỗ cho sự ấm áp của tình thầy trò và niềm tin vào con chữ nơi vùng cao nghèo khó.



