Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

Lớp học trong lòng núi

Lớp học trong lòng núi

Ninh Bình16/04/2026Đô Thị Bích Ngọc (Tiểu học Ninh Giang)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Nhân chứng: Ông Nguyễn Văn Thành, thôn Tràng An, xã Ninh Xuân, huyện Hoa Lư, tỉnh Ninh Bình.

“Tôi vẫn nhớ giọng cô Hạnh… giữa tiếng bom…”

Ông Thành ngồi lặng một lúc lâu rồi mới kể. Những ký ức tưởng đã xa, nhưng khi nhắc lại, vẫn rõ như mới hôm qua.

Đó là năm 1969. Khi chiến tranh ngày càng ác liệt, trường học ở làng ông bị bom phá hỏng. Những mái ngói vỡ vụn, bảng đen cháy xém, bàn ghế không còn nguyên vẹn.

Trẻ con trong làng phải nghỉ học.

Nhưng cô Hạnh, giáo viên của họ, không chấp nhận điều đó.

“Có thể mất trường… nhưng không được mất chữ.”

Cô nói vậy, rồi dẫn học sinh vào một hang đá gần Tràng An để mở lớp học.

Lớp học không có bàn ghế.

Không có bảng đen đúng nghĩa.

Chỉ có những phiến đá làm chỗ ngồi, những tấm gỗ làm bảng, và vài viên phấn trắng được giữ gìn như của quý.

Mỗi buổi học, học sinh phải đi theo từng nhóm nhỏ, tránh đi cùng lúc để không bị máy bay phát hiện.

Một buổi sáng, khi lớp đang học, tiếng còi báo động vang lên.

Tiếng máy bay gầm rú trên đầu.

Đất đá bắt đầu rung chuyển.

Nhiều học sinh hoảng sợ, có em bật khóc.

Cô Hạnh đứng giữa lớp, giọng bình tĩnh nhưng dứt khoát:

“Các em nhìn cô. Không được chạy. Không được khóc.”

Rồi cô nói:

“Chúng ta đọc bài.”

Những tiếng đọc ban đầu run rẩy.

“A… B… C…”

Tiếng bom nổ vang.

Đất đá rơi xuống từ trần hang.

Nhưng tiếng học dần dần to hơn.

Rõ hơn.

Như một cách để chống lại nỗi sợ.

Ông Thành kể, giọng nghẹn lại:

“Hôm đó, lần đầu tiên trong đời, tôi hiểu… học không chỉ là học chữ…”

“mà là học cách đứng vững giữa sợ hãi.”

Sau ngày hôm đó, không một học sinh nào bỏ học nữa.

Lớp học trong lòng núi vẫn tiếp tục, dù chiến tranh còn kéo dài.

Và những đứa trẻ ngày ấy… lớn lên bằng cả kiến thức và lòng can đảm.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn