Cựu chiến binh

Lớp Học Vách Nứa Giữa Mây Ngàn

Câu chuyện khắc họa hình ảnh những người "gõ đầu trẻ" kiên cường mang ánh sáng tri thức đến với đồng bào các dân tộc thiểu số trong những năm tháng khó khăn sau chiến tranh. Thiếu thốn từ lớp học vách nứa, bảng đen phấn trắng cho đến cái ăn cái mặc, họ vẫn bám bản, bám lớp, thắp lên ngọn lửa hy vọng và tương lai cho những đứa trẻ vùng cao.

Hải Phòng17/09/2026Đoàn xã Hải Lựu (Đoàn xã Hải Lựu)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Lớp Học Vách Nứa Giữa Mây Ngàn

  • Nhân chứng lịch sử: Thầy giáo Lê Văn Khải (sinh năm 1951, nguyên là giáo viên cắm bản tại xã vùng cao Bắc Hà, tỉnh Lào Cai trong giai đoạn hậu chiến thập niên 1970 - 1980).

  • Mô tả câu chuyện: Câu chuyện khắc họa hình ảnh những người "gõ đầu trẻ" kiên cường mang ánh sáng tri thức đến với đồng bào các dân tộc thiểu số trong những năm tháng khó khăn sau chiến tranh. Thiếu thốn từ lớp học vách nứa, bảng đen phấn trắng cho đến cái ăn cái mặc, họ vẫn bám bản, bám lớp, thắp lên ngọn lửa hy vọng và tương lai cho những đứa trẻ vùng cao.

  • Nội dung chi tiết câu chuyện

    Mùa thu năm 1977, khi cả nước đang dồn sức hàn gắn vết thương chiến tranh và phát triển kinh tế, tại các xã vùng cao biên giới phía Bắc, việc gieo chữ "i" tờ cho con em đồng bào các dân tộc cũng được ví như một mặt trận thầm lặng không tiếng súng nhưng đầy thử thách.


    Khi ấy, thầy giáo Lê Văn Khải mới 26 tuổi, vừa tốt nghiệp sư phạm dưới xuôi. Theo tiếng gọi của ngành giáo dục, thầy xung phong lên nhận công tác tại một điểm trường vùng cao cách trung tâm huyện lỵ mấy ngày đường đi bộ. Điểm trường thực chất chỉ là một căn lán nhỏ dựng bằng tranh tre nứa lá do chính đồng bào dân tộc cùng thầy góp sức dựng lên bên sườn núi mây phủ quanh năm.


    Vào những tháng mùa đông, gió sương muối thổi ù ù lùa qua từng kẽ vách nứa, cái lạnh thấu xương làm đôi bàn tay nhỏ bé của các em học sinh tê cứng, không cầm nổi viên phấn trắng.


    "Hồi đó, học sinh đến lớp đa phần thiếu áo ấm, chân đất, nhiều em nhà xa phải mang theo củ sắn luộc để ăn trưa. Thương nhất là những ngày mưa lũ, đường trơn như đổ mỡ, thầy trò phải dắt díu nhau vượt suối. Nhưng ánh mắt các em nhìn lên tấm bảng đen lúc nào cũng sáng rực sự khát khao biết đọc, biết viết," thầy Khải bồi hồi nhớ lại.

    Vào một buổi sáng đầu đông, khi lớp học đang say sưa tập đọc vần, bất ngờ một trận cuồng phong kèm theo mưa đá từ đỉnh núi đổ ập xuống. Tiếng gió rít mạnh làm tốc cả một mảng mái tranh lợp phía góc lớp, nước mưa hắt xối xả vào trong làm ướt sũng những cuốn sách vở giấy bồi ít ỏi của các em.


    Không chút chần chừ, thầy Khải nhanh chóng hô hào các em học sinh nép vào góc khô ráo nhất cạnh vách đá, còn bản thân thầy rướn người trèo lên khung giàn giáo thấp, dùng những tấm bạt nhựa và dây thừng cột chặt lại phần mái đang bị giật tung, kiên quyết bảo vệ lớp học nhỏ.


    Giữa không gian mịt mờ sương núi, tiếng đọc bài ê a lại tiếp tục vang lên đều đặn sau khi cơn bão qua đi. Bằng sự nhẫn nại, tình yêu thương bao la và ý chí kiên định, thầy Khải cùng những người giáo viên cắm bản năm ấy đã từng bước gieo mầm tri thức, chắp cánh cho bao thế hệ học trò vùng cao bay cao, bay xa trên con đường xây dựng lại quê hương.


    Bạn có muốn tôi tiếp tục chia sẻ thêm một câu chuyện khác về những người công nhân điện lực ngày đêm kéo đường dây cao thế vượt núi đồi để thắp sáng cho bản làng sau chiến tranh không?

    Bạn cũng đang lưu giữ
    một câu chuyện lịch sử?

    Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

    Gửi câu chuyện của bạn