LS ĐẶNG THỊ TUYẾT - CHUYẾN GIAO LIÊN KHÔNG TRỞ VỀ
Mới 15 tuổi, Đặng Thị Tuyết đã tình nguyện làm giao liên với mong muốn tiếp bước người cha đã hy sinh. Trong một lần chuyển tin cho cách mạng, người thiếu nữ nhỏ tuổi rơi vào ổ phục kích và mãi mãi nằm lại trên quê hương.
Tuổi thơ của Đặng Thị Tuyết lớn lên giữa những năm tháng chiến tranh ác liệt tại vùng quê Đại Hiệp. Khi Tuyết vừa tròn 11 tuổi, cha em hy sinh. Nỗi đau mất cha in đậm trong ký ức của cô bé vốn sống tình cảm và luôn biết nghĩ cho gia đình.
Bốn năm sau, khi mới 15 tuổi, Tuyết xin mẹ cho mình tham gia cách mạng. Em muốn làm một việc có ích cho quê hương, đồng thời tiếp nối con đường mà cha đã lựa chọn. Thương con còn quá nhỏ nhưng hiểu được quyết tâm của con, bà Đoàn Thị Thúy đã nén lòng động viên Tuyết lên đường.
Được tổ chức giao nhiệm vụ làm giao liên, Tuyết đảm nhận việc chuyển thư từ, tin tức và đưa đường cho cán bộ hoạt động trong vùng. Công việc tưởng như thầm lặng nhưng luôn đối diện với hiểm nguy, bởi quân địch thường xuyên tuần tra, phục kích và kiểm soát những con đường nối liền các cơ sở cách mạng.
Năm 1973, trong một lần thực hiện nhiệm vụ tại xóm Nổ, xã Đại Hiệp, Tuyết bất ngờ rơi vào ổ phục kích của địch. Người giao liên nhỏ tuổi đã hy sinh khi nhiệm vụ còn dang dở. Ngày nhận được tin con không trở về, bà Thúy đau đớn đến lặng người. Trước đó, bà đã mất chồng; giờ đây, người con gái lớn cũng vĩnh viễn nằm lại trên mảnh đất quê hương.
Nhiều năm sau, nhắc về con, bà Đoàn Thị Thúy vẫn nhớ như in hình ảnh cô con gái tình cảm, hiểu chuyện và đầy quyết tâm. Cuộc đời Đặng Thị Tuyết rất ngắn ngủi, không có những chiến công vang dội được nhiều người biết đến, nhưng chuyến giao liên cuối cùng của em đã góp phần làm nên mạng lưới liên lạc bền bỉ, âm thầm của cách mạng trong những năm tháng chiến tranh.
Lưu ý: Tư liệu công khai chưa ghi năm sinh chính xác của liệt sĩ. Năm 1958 được xác định tương đối từ lời kể của mẹ rằng chị lên đường và hy sinh vào khoảng 15 tuổi, năm 1973.


