Anh hùng Lực lượng vũ trang

LS ĐOÀN THỊ LIÊN - THÀ HY SINH CHỨ KHÔNG ĐỂ THƯƠNG BINH BỊ THƯƠNG LẦN THỨ HAI

Dù đang lên cơn sốt rét, Đoàn Thị Liên vẫn xin được ra trận. Trong lúc đưa thương binh khỏi vùng bom pháo, chị lấy thân mình che chắn cửa hầm và anh dũng hy sinh, bảo vệ an toàn cho hai đồng đội.

TP. Hồ Chí Minh18/08/2026Đoàn phường Đông Hòa (Phường Đông Hòa)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Đoàn Thị Liên sinh năm 1944 trong một gia đình nông dân nghèo, giàu truyền thống cách mạng tại xã Chánh Phú Hòa. Năm 1963, khi mới 19 tuổi, chị thoát ly gia đình, tham gia đội du kích địa phương và sau đó được giao nhiệm vụ Xã đội phó.

Đầu năm 1965, Đoàn Thị Liên được giao chỉ huy một trung đội thanh niên dân công hỏa tuyến, phục vụ các đơn vị bộ đội chiến đấu trên chiến trường Thủ Dầu Một. Ngày 1 tháng 12 năm 1965, chị trở thành cán bộ của Đại đội 112 Thanh niên xung phong mang tên “Phú Lợi căm thù”. Chị cùng đồng đội vận chuyển vũ khí, lương thực, tải thương và phục vụ nhiều trận đánh lớn như Đồng Xoài, Bông Trang – Nhà Đỏ, Bàu Bàng, Lai Khê và Lộc Ninh.

Trong ký ức của đồng đội, Liên là một cô gái dịu dàng, thường xuyên ca hát nhưng vô cùng gan dạ. Những phần việc nặng nhọc, nguy hiểm, chị luôn giành về mình. Khi đồng đội bị sốt rét hoặc kiệt sức trên đường hành quân, chị dìu qua cầu, cõng qua suối. Đối với thương binh, chị luôn nhắc mọi người rằng khi chiến trường vẫn còn người bị thương thì thanh niên xung phong chưa thể rời trận địa.

Mùa mưa năm 1966, Sư đoàn 9 phối hợp mở trận đánh xe cơ giới Mỹ trên đường 13, tại khu vực cầu Cần Lê, đoạn từ An Lộc đi Lộc Ninh. Lúc ấy, Đoàn Thị Liên đang bị sốt rét nặng. Đơn vị yêu cầu chị ở lại tuyến sau điều trị, nhưng chị tìm gặp Chính trị viên Tư Nha, tha thiết xin được ra trận vì biết nhiệm vụ tải đạn và cứu thương lần này rất cấp bách. Trước quyết tâm của chị, đồng chí Tư Nha đồng ý.

Ngày 10 tháng 7 năm 1966, trận đánh diễn ra ác liệt. Xe tăng địch phản kích dữ dội, bom pháo liên tục trút xuống trận địa khiến nhiều chiến sĩ bị thương. Bất chấp nguy hiểm, Đoàn Thị Liên nhiều lần lao vào vùng lửa đạn, lần lượt cõng hai thương binh về một căn hầm nhỏ.

Căn hầm chỉ đủ chỗ cho hai người bị thương nên chị phải ở bên ngoài, núp sau một gò mối. Một quả pháo nổ gần đó, mảnh đạn găm vào lưng khiến chị ngã xuống. Khi những loạt pháo tiếp tục dội tới, chị cố trườn đến cửa hầm, lấy thân mình che chắn cho hai thương binh và gọi đồng đội tiếp tục tiến vào trận địa cứu người.

Trong giây phút cuối cùng, chị để lại lời nhắn: “Thà hy sinh chứ không để thương binh bị thương lần thứ hai.” Đoàn Thị Liên hy sinh khi mới 22 tuổi, nhưng hai thương binh trong hầm được bảo vệ an toàn.

Năm 1968, chị được truy tặng Huân chương Thành đồng hạng Ba. Ngày 28 tháng 4 năm 2000, Chủ tịch nước truy tặng Đoàn Thị Liên danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân. Tên chị được đặt cho công viên, trường học và nhiều đơn vị thanh niên xung phong, trở thành biểu tượng đẹp về lòng dũng cảm và tình đồng đội trên chiến trường miền Đông Nam Bộ.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn