Khác

LS NGUYỄN THỊ TƯ - GIỌT SỮA CUỐI CÙNG GIỮA ĐÊM VĨNH HƯNG

Câu chuyện kể về người mẹ bốn con Nguyễn Thị Tư. Dù bị tra tấn đến gãy tay, chị vẫn không khai báo cơ sở cách mạng. Trước khi bị sát hại, chị chỉ xin được ôm con và cho đứa bé mười tháng tuổi bú lần cuối.

Cà Mau18/08/2026Đoàn phường Đông Hòa (Phường Đông Hòa)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong những năm chiến tranh ác liệt, Nguyễn Thị Tư vừa nuôi bốn con nhỏ, vừa âm thầm làm cán bộ cơ sở tại quê nhà Vĩnh Hưng A. Từ năm 1969, chị tham gia tiếp tế lương thực, thuốc men cho du kích, dò la hoạt động của đối phương rồi bí mật chuyển tin vào căn cứ. Chốt Mỹ Thanh bị kiểm soát rất gắt gao, nhiều người không dám đi qua, nhưng chị vẫn hằng ngày vượt chốt để hoàn thành nhiệm vụ.

Do chồng chị là du kích Năm Dõng, người bị đối phương ráo riết truy bắt, tên chị Tư cũng bị đưa vào “danh sách đen”. Trước tình hình nguy hiểm, tổ chức yêu cầu chị tạm thời rời địa phương.

Chập tối ngày 7 tháng 4 năm 1972, chị bế con gái Lê Mỹ Linh mới hơn mười tháng tuổi đi tìm đò để lánh sang vùng khác. Trên đường đi, chị bị một người quen chỉ điểm. Một toán lính quay lại bắt chị ngay trong nhà dân. Chúng giật đứa bé khỏi tay mẹ rồi đánh đập, tra hỏi nơi ẩn náu của chồng và các hầm bí mật. Một cú đánh bằng báng súng làm gãy cánh tay chị, nhưng chị vẫn không khai báo nửa lời.

Biết mình khó sống, chị Tư gượng dậy và xin được cho con bú lần cuối. Đứa bé đang khóc được ném trả vào lòng mẹ. Chỉ còn một tay lành, chị ôm con thật chặt, bình thản nhìn con bú như muốn gửi lại tất cả tình thương trong những giây phút cuối cùng. Sau đó, chúng giật đứa bé ra rồi áp giải chị đi.

Khi đến nhà bà Nguyễn Thị Hà, thấy áo chị rách nát và thân thể đầy thương tích, bà Hà lấy một chiếc áo cho chị mặc. Bọn lính lập tức đẩy chị ra phía sau vườn. Một loạt súng vang lên trong đêm. Bà Hà cùng con chạy ra thì thấy chị đã nằm xuống trên mảnh đất quê hương.

Sự hy sinh của Nguyễn Thị Tư trở thành câu chuyện đau xót nhưng bất khuất của người phụ nữ Nam Bộ: một người mẹ giữ trọn tình mẫu tử và một chiến sĩ cơ sở giữ trọn lời thề với cách mạng. Câu chuyện ấy về sau được soạn giả Trọng Nguyễn viết thành bản vọng cổ “Giọt sữa cuối cùng”.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn