Anh hùng Lực lượng vũ trang

LS Phan Văn Be - “Thà hy sinh, không để thương binh rơi vào tay giặc”

Mồ côi cha mẹ từ năm ba tuổi, Phan Văn Be lớn lên trong cảnh nghèo khó nhưng sớm giác ngộ cách mạng. Trong trận chiến tại Cầu Tre, anh đã chiến đấu đến hơi thở cuối cùng để bảo vệ mười thương binh rút khỏi vòng vây.

Vĩnh Long18/08/2026Đoàn phường Đông Hòa (Phường Đông Hòa)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Phan Văn Be sinh ra trong một gia đình cố nông nghèo ở Vĩnh Long. Năm anh lên ba, cha mẹ lần lượt qua đời. Được chị gái tần tảo nuôi dưỡng, mới 12 tuổi anh đã phải đi chăn vịt thuê, đến 15 tuổi lại lưu lạc xuống Cà Mau làm mướn.

Năm 19 tuổi, Phan Văn Be tham gia Đoàn Thanh niên Nhân dân Cách mạng. Cuối năm 1967, anh tình nguyện lên chiến trường miền Đông Nam Bộ và được giao dẫn một đoàn gồm 40 thanh niên từ Cà Mau lên căn cứ. Sau hơn 30 ngày vượt sông lớn, đồng hoang và những tuyến đường bị phong tỏa, ngày 10 tháng 1 năm 1968, anh đưa toàn bộ đoàn đến nơi an toàn.

Phan Văn Be được bổ sung vào Ban Chỉ huy Đội 239 Nguyễn Việt Khái I, làm nhiệm vụ tiếp đạn và đưa thương binh từ trận địa về tuyến sau. Trong trận Thuận Giao ngày 12 tháng 2 năm 1968, anh cùng đồng đội chiến đấu suốt một ngày, bảo vệ an toàn cho 30 thương binh.

Sau đó, tại khu vực Cầu Tre, nay thuộc quận Bình Tân, Thành phố Hồ Chí Minh, đơn vị đang chuyển mười thương binh thì bị quân Mỹ cùng xe tăng và máy bay chặn đánh. Trước hỏa lực áp đảo, Phan Văn Be bình tĩnh chỉ huy một bộ phận ở lại chiến đấu, tạo điều kiện cho đồng đội đưa thương binh thoát khỏi trận địa.

Khi bị thương, anh vẫn kiên quyết không rời vị trí và nói với đồng đội: “Chúng ta thà hy sinh chứ không để thương binh rơi vào tay giặc”. Anh yêu cầu mọi người nhanh chóng đưa thương binh đi, còn mình dùng súng AK và thủ pháo tiếp tục kiềm chế đối phương. Phan Văn Be đã đánh hỏng một xe tăng rồi anh dũng hy sinh giữa trận địa, khi mới 27 tuổi.

Sự hy sinh của anh đã bảo vệ được những người đồng đội bị thương. Sau trận đánh, toàn lực lượng phát động phong trào học tập “Gương sáng Phan Văn Be” – người chỉ huy đã lấy chính mạng sống mình để mở đường cho đồng đội trở về.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn