LS TRẦN THỊ DOÃN - TỜ GIẤY BÁO NHẬP HỌC TRONG CHIẾC KHĂN MÙI SOA
Trần Thị Doãn là nữ thanh niên xung phong làm nhiệm vụ bảo đảm giao thông tại trọng điểm Truông Bồn. Chị đã nhận được giấy báo đi học và sắp rời chiến trường, nhưng vẫn cùng đồng đội thực hiện nhiệm vụ cuối cùng. Khi tìm thấy thi thể chị sau trận bom sáng 31/10/1968, đồng đội thấy trong tay chị vẫn nắm chặt chiếc khăn mùi soa, bên trong có giấy báo nhập học và số tiền chế độ vừa được nhận.
Năm 1965, khi vừa bước qua tuổi mười bảy, Trần Thị Doãn rời quê hương Sơn Thành, huyện Yên Thành, gia nhập lực lượng thanh niên xung phong tỉnh Nghệ An. Chị được biên chế vào Đại đội 317, làm nhiệm vụ bảo đảm giao thông trên những tuyến đường thường xuyên bị máy bay Mỹ đánh phá.
Do nhanh nhẹn, trách nhiệm và luôn sẵn sàng nhận phần việc khó khăn, Trần Thị Doãn được giao nhiệm vụ Tiểu đội phó Tiểu đội 2. Đơn vị của chị hoạt động tại Truông Bồn, một đoạn hiểm yếu trên tuyến đường chiến lược 15A, nơi những đoàn xe vận chuyển bộ đội, lương thực và vũ khí từ miền Bắc vào chiến trường miền Nam phải đi qua.
Cuộc sống tại trọng điểm vô cùng khắc nghiệt. Máy bay địch có thể xuất hiện bất cứ lúc nào. Bom vừa dứt, Doãn và đồng đội lại lao ra san lấp hố bom, phá bom nổ chậm, sửa chữa mặt đường và dẫn xe vượt qua trọng điểm. Có những đêm, họ phải làm việc liên tục trong mưa gió, chỉ mong con đường được thông suốt trước khi trời sáng.
Sau hơn ba năm gắn bó với chiến trường, Trần Thị Doãn nhận được giấy báo đi học chuyên nghiệp. Tờ giấy nhỏ mở ra trước mắt chị một tương lai mới: được rời trọng điểm, trở lại trường học và tiếp tục thực hiện những ước mơ còn dang dở. Theo kế hoạch, chỉ ít giờ sau buổi làm nhiệm vụ cuối cùng, chị cùng một số đồng đội sẽ được xuất ngũ để về quê chuẩn bị nhập học.
Rạng sáng ngày 31/10/1968, Trần Thị Doãn và đồng đội nhận lệnh khẩn trương sửa chữa mặt đường, bảo đảm cho đoàn xe quân sự vượt qua Truông Bồn. Mọi người cố gắng hoàn thành công việc trước 7 giờ sáng. Không ai biết rằng đó cũng là buổi làm nhiệm vụ cuối cùng của các chị.
Khoảng 5 giờ 30 phút, khi công việc gần hoàn thành, máy bay Mỹ bất ngờ xuất hiện và dội bom xuống trọng điểm. Đất đá, khói lửa phủ kín cả khu vực. Trận bom đã vùi lấp Trần Thị Doãn cùng 12 đồng đội.
Suốt một ngày, cán bộ, chiến sĩ và nhân dân địa phương đào bới đất đá tìm kiếm những người đã mất. Khi thi thể Trần Thị Doãn được tìm thấy, bàn tay chị vẫn nắm chặt một chiếc khăn mùi soa được gấp cẩn thận. Bên trong chiếc khăn là tờ giấy báo nhập học và số tiền chế độ chị vừa được nhận. Đó là tất cả hành trang chị dự định mang theo trong ngày trở về.
Nhưng ngày trở về ấy đã không đến. Tờ giấy báo nhập học chưa kịp đưa chị đến giảng đường đã trở thành kỷ vật cuối cùng của người nữ thanh niên xung phong hai mươi tuổi. Chị ngã xuống chỉ ít giờ trước thời điểm được rời chiến trường, để con đường qua Truông Bồn tiếp tục thông xe, đưa những đoàn quân vào Nam chiến đấu.
Bà Trần Thị Thông – người sống sót duy nhất của tiểu đội – nhiều năm sau vẫn không quên Trần Thị Doãn cùng những người em gái đã nằm lại. Còn tại quê nhà Sơn Thành, ông Trần Quang Yên tiếp tục thờ phụng và gìn giữ ký ức về người chị đã gửi lại tuổi hai mươi bên tờ giấy báo nhập học chưa kịp thực hiện.



