Cựu chiến binh

LỬA BIÊN GIỚI – TRẬN ĐÁNH NĂM 1978

Khánh Hòa24/04/2026chi đoàn thôn 13 (chi đoàn thôn 13)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong ký ức của bác Phan Văn Tâm, sinh năm 1955, có một năm không thể quên – năm 1978. Đó là thời điểm mà đất nước vừa đi qua chiến tranh, nhưng người lính vẫn chưa thể buông súng. Ở những vùng biên giới xa xôi, căng thẳng vẫn âm ỉ, và nhiệm vụ bảo vệ Tổ quốc vẫn đặt lên vai những người lính trẻ.

Khi ấy, bác Tâm mới ngoài hai mươi tuổi. Vừa quen với cuộc sống sau ngày hòa bình chưa lâu, bác lại cùng đơn vị nhận lệnh hành quân ra tuyến biên giới. Không còn những đoàn quân đông đảo như trước, nhưng sự khốc liệt thì vẫn còn đó – âm thầm và bất ngờ.

Trận đánh mà bác nhớ nhất diễn ra vào một buổi chiều muộn.

Đơn vị đang đóng quân thì bất ngờ bị tập kích. Tiếng súng vang lên dồn dập, phá tan sự yên tĩnh của núi rừng. Đất đá bắn tung, khói bụi mù mịt. Mọi thứ diễn ra quá nhanh, không kịp chuẩn bị, không kịp suy nghĩ.

“Chỉ biết là phải chiến đấu” – bác nói.

Trong làn đạn, bác cùng đồng đội nhanh chóng chiếm vị trí, chống trả. Tiếng súng đan xen, tiếng hô nhau vang lên giữa khói lửa. Không ai lùi bước, dù ai cũng hiểu rằng chỉ một sơ suất nhỏ cũng có thể phải trả giá.

Có một khoảnh khắc mà bác không thể quên.

Một đồng đội bên cạnh bị thương, ngã xuống ngay trong lúc chiến đấu. Không chần chừ, bác cùng một người khác lao tới kéo anh vào vị trí an toàn, mặc cho đạn vẫn bay qua đầu. Khi đặt được đồng đội xuống, bác mới nhận ra tay mình cũng đã rớm máu – nhưng lúc đó không còn cảm giác đau.

Trận đánh kéo dài không lâu, nhưng đủ để khắc sâu vào ký ức.

Khi tiếng súng dần lắng xuống, không gian trở nên im ắng đến lạ. Khói vẫn còn lảng bảng, mùi thuốc súng vẫn còn nồng. Những người lính ngồi lại, kiểm tra nhau, gọi tên nhau.

Có những tiếng đáp lại.

Nhưng cũng có những khoảng lặng.

Sau trận đánh, bác Tâm ngồi tựa lưng vào một gốc cây, lần đầu tiên cảm nhận rõ ràng sự mỏng manh của sự sống. Chỉ cách nhau một khoảnh khắc, có người còn, có người không.

“Chiến tranh không phải lúc nào cũng ồn ào. Có những trận đánh ngắn thôi… nhưng đủ để thay đổi cả cuộc đời” – bác nói.

Những năm tháng sau đó, bác cùng đồng đội tiếp tục làm nhiệm vụ, giữ vững từng tấc đất nơi biên cương. Đó là những năm tháng ít được nhắc đến, nhưng lại rất quan trọng – bởi hòa bình không chỉ là giành được, mà còn phải giữ gìn.

Hôm nay, khi kể lại, giọng bác trầm lắng nhưng chắc chắn:

“Chúng tôi không nghĩ mình làm điều gì lớn lao. Chỉ là làm tròn trách nhiệm của người lính.”

Câu chuyện của bác Phan Văn Tâm là một phần của lịch sử – nơi những người lính sau chiến tranh vẫn tiếp tục cống hiến, vẫn đối mặt với hiểm nguy để bảo vệ sự bình yên cho đất nước.

Và chính họ – những con người thầm lặng ấy – đã góp phần giữ vững hòa bình, để hôm nay chúng ta được sống trong những ngày yên ổn, không còn tiếng súng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn