Lửa Căm Lạnh Trên Dòng Vàm Cỏ - Huyền Thoại Nguyễn Trung Trực
Tác giả: Nguyễn Hà Thu
Trong lịch sử chống ngoại xâm bão táp của dân tộc Việt Nam thế kỷ XIX, có những con người mà cuộc đời ngắn ngủi của họ đã khắc sâu vào lòng sông núi một dấu ấn vĩnh hằng. Nguyễn Trung Trực (1838 – 1868) – người anh hùng dân chài vùng Tân An – là một biểu tượng rực rỡ như thế. Sống một cuộc đời giản dị nhưng lẫm liệt, ông đã biến lòng yêu nước nồng nàn thành những chiến công vang dội, để lại cho hậu thế câu nói bất tử vang vọng muôn đời.
Xuất thân là một ngư dân nghèo xuôi ngược trên sông nước Vàm Cỏ, Nguyễn Văn Lịch (tên thật của ông) lớn lên cùng cái nắng, cái gió và tình yêu thắm thiết với xóm làng. Khi thực dân Pháp nổ súng xâm lược Nam Kỳ, gạt bỏ chài lưới, ông đứng lên chiêu mộ nghĩa binh, đem sức mình bảo vệ quê hương. Trận đánh làm chấn động cõi Nam Kỳ diễn ra vào giữa trưa ngày 10 tháng 12 năm 1861 trên sông Vàm Cỏ Đông (đoạn qua Nhựt Tảo). Với chiến thuật mưu trí và lòng quả cảm phi thường, Nguyễn Trung Trực cùng nghĩa quân giả làm đoàn ghe buôn, bất ngờ áp sát và thiêu rụi tàu L'Espérance (Hy Vọng) – pháo hạm hiện đại bậc nhất của quân Pháp lúc bấy giờ. Ngọn lửa Nhựt Tảo không chỉ thiêu rụi một con tàu chiến, mà còn đập tan ảo tưởng về sức mạnh tuyệt đối của vũ khí phương Tây.
Không dừng lại ở đó, năm 1868, ông tiếp tục chỉ huy trận tập kích táo bạo đánh chiếm đồn Rạch Giá, tiêu diệt tên Tỉnh trưởng cùng toàn bộ lực lượng địch đồn trú. Đây là một trong những chiến công hiếm hoi mà nghĩa quân ta làm chủ hoàn toàn một đồn lũy kiên cố của Pháp trong thời kỳ đầu kháng chiến.
Khi giặc Pháp tập trung lực lượng vây quét Phú Quốc – căn cứ cuối cùng của nghĩa quân, Nguyễn Trung Trực rơi vào thế cô lập. Để bảo vệ nhân dân và đồng đội khỏi bị giặc tàn sát, ông đã chủ động nộp mình. Đứng trước cái chết, trước những lời dụ dỗ ngon ngọt lẫn đe dọa của kẻ thù, vị anh hùng miền Tây vẫn giữ nguyên khí tiết hiên ngang. Lời tuyên bố lừng lẫy của ông trước lúc hy sinh đã trở thành bản tuyên ngôn bất hủ của lòng kiên trung: "Bao giờ người Tây nhặt hết cỏ nước Nam thì mới hết người Nam đánh Tây".
Nguyễn Trung Trực ngã xuống khi mới 30 tuổi, nhưng cái chết của ông đã hóa thành bất tử. Ông không chỉ đánh giặc bằng gươm giáo, mà bằng lòng dân và khí tiết kiên cường. Ngày nay, những ngôi đền thờ ông khắp vùng Nam Bộ không chỉ là nơi tưởng nhớ một vị tướng tài ba, mà còn là ngọn đuốc sáng soi tinh thần bất khuất của dân tộc Việt Nam.



