Lửa Cháy Trên Hàng Rào Cây Dừa
Ấp chiến lược Cây Dừa, xã Dương Tơ, huyện đảo Phú Quốc, giai đoạn 1961 - 1962. Đây là thời điểm chính quyền Ngô Đình Diệm ráo riết thực hiện quốc sách "Ấp chiến lược", dồn dân vào những khu tập trung có hàng rào kẽm gai và hầm hào bao quanh nhằm cắt đứt nguồn tiếp tế cho cách mạng.
Ấp Cây Dừa lúc bấy giờ như một chiếc lồng sắt khổng lồ giam lỏng hàng trăm gia đình ngư dân và nông dân hiền lành. Địch cho xây dựng hệ thống hàng rào tầng tầng lớp lớp bằng cọc sắt và dây kẽm gai, bên ngoài là những bãi mìn dày đặc. Ban đêm, đèn pha từ các đồn bốt quét liên tục, biến nơi đây thành một nhà tù lộ thiên giữa lòng đảo ngọc.
Trước tình hình đó, Chi bộ xã Dương Tơ quyết tâm thực hiện chủ trương của Huyện ủy: Phá bằng được ấp chiến lược để đưa dân về lại ruộng vườn cũ. Cuộc vận động bắt đầu từ những buổi họp bí mật trong rừng sâu, nơi các cán bộ như Bảy Tấn, Tư Tâm trực tiếp gặp gỡ thanh niên và phụ nữ trong ấp. Họ phân tích cho bà con hiểu rằng: "Ở trong ấp là chết dần chết mòn, ra ngoài rừng mới có tự do, mới bảo vệ được quê hương".
Đêm hành động cuối cùng cũng đến. Dưới sự hỗ trợ của một tổ du kích, bà con ấp Cây Dừa đã đồng loạt nổi dậy. Tiếng mõ tre, tiếng thùng thiếc vang lên rộn rã át cả tiếng sóng biển. Nam thanh niên dùng xà beng, kìm cộng lực cắt phăng những lớp kẽm gai; phụ nữ và người già dùng gậy gộc, dao búa phá bỏ những biển tên "Ấp tân sinh" giả dối.
Trong lúc đó, một tổ du kích phối hợp bắn tỉa vào đồn địch để nghi binh, khiến quân địch hoảng loạn không dám xuất quân ngăn cản. Những bó lá dừa khô được tẩm dầu thắp sáng rực cả một góc trời, lửa cháy rừng rực trên những hàng rào kẽm gai như biểu tượng cho sức mạnh quật khởi của nhân dân. Hàng trăm người dân tay xách nách mang, vượt qua hàng rào đổ nát, rầm rập tiến về phía rừng già trong niềm vui khôn tả. Sáng hôm sau, ấp Cây Dừa chỉ còn là những đống tro tàn của xiềng xích, đánh dấu một chiến thắng vang dội của phong trào phá ấp tại Phú Quốc.
Câu chuyện phá ấp Cây Dừa là minh chứng hùng hồn cho sức mạnh của sự đoàn kết giữa quân và dân. Nó cho thấy dù kẻ thù có dùng hàng rào kẽm gai hay mìn bẫy tinh vi đến đâu cũng không thể ngăn cản được khát vọng tự do của một dân tộc.
Đối với các em học sinh, hình ảnh ngọn lửa cháy trên hàng rào kẽm gai chính là bài học về lòng quả cảm và sự mưu trí. Trong cuộc sống, đôi khi chúng ta sẽ gặp phải những "hàng rào" khó khăn tưởng chừng không thể vượt qua. Nhưng nếu có ý chí sắt đá và sự đồng lòng của tập thể, mọi rào cản đều sẽ bị phá vỡ. Hãy trân trọng sự tự do mà chúng ta đang có, vì đó là thành quả của những đêm không ngủ, những bàn tay rớm máu vì cắt kẽm gai của cha ông trên vùng đảo anh hùng này.


