LỬA ĐẠN TÂY NINH VÀ NGƯỜI LÍNH TRẺ
LỬA ĐẠN TÂY NINH VÀ NGƯỜI LÍNH TRẺ Tháng tư năm 1978, chàng trai Hà Văn Ngoan, quê miền núi nghèo khó, khoác ba lô lên đường nhập ngũ. Khi ấy ông vừa tròn hai mươi tuổi. Đơn vị bộ binh của ông hành quân gấp vào chiến trường Tây Nam, nơi biên giới Tây Ninh đang rực lửa bởi những cuộc tiến công tàn bạo từ bên kia biên giới tràn sang.
LỬA ĐẠN TÂY NINH VÀ NGƯỜI LÍNH TRẺ
Tháng tư năm 1978, chàng trai Hà Văn Ngoan, quê miền núi nghèo khó, khoác ba lô lên đường nhập ngũ. Khi ấy ông vừa tròn hai mươi tuổi. Đơn vị bộ binh của ông hành quân gấp vào chiến trường Tây Nam, nơi biên giới Tây Ninh đang rực lửa bởi những cuộc tiến công tàn bạo từ bên kia biên giới tràn sang.
Những ngày đầu đặt chân tới vùng đất đỏ bazan Tây Ninh, người lính trẻ đã cảm nhận rất rõ mùi khói súng quyện trong gió nóng. Rừng thưa, trảng cỏ và những cánh đồng khô cháy vì bom đạn trải dài đến tận chân trời. Ban ngày, đơn vị đào công sự, ém quân giữa những bụi le gai góc; ban đêm bí mật cơ động, lần theo từng con suối cạn để áp sát mục tiêu.
Trận đánh mà ông Ngoan nhớ nhất diễn ra vào một buổi chiều cuối mùa khô năm 1979, tại một chốt phòng ngự của địch nằm sát đường biên. Địch dựa vào công sự kiên cố, hỏa lực mạnh, liên tục bắn chặn mọi hướng tiến công. Đơn vị ông nhận lệnh phải đánh chiếm bằng được để mở thông hành lang biên giới.
Khi pháo hiệu vừa dứt, bộ binh xung phong. Đạn đại liên từ phía trước xé toang những thân cây nhỏ, đất đá tung lên mù mịt. Người tiểu đội trưởng đi đầu trúng đạn ngã xuống. Giữa làn hỏa lực dày đặc, Hà Văn Ngoan cùng đồng đội lao lên thay thế vị trí chỉ huy, vừa bò, vừa trườn, lợi dụng từng mô đất, từng hố bom làm vật che chắn. Mặc cho pháo đạn vây quanh, ông cùng những đồng đội còn lại quyết tâm tiến công làm chủ trận địa.
Sau trận đánh, khu chốt chỉ còn những ụ đất cháy xém và khói súng bảng lảng. Đơn vị có người hy sinh, nhiều người bị thương, nhưng tuyến biên giới được giữ vững. Đêm đó, giữa rừng Tây Ninh đầy sao, những người lính trẻ ngồi tựa lưng vào ba lô, chuyền nhau bi đông nước ấm và miếng lương khô, lặng lẽ nhớ về quê nhà.
Ba năm quân ngũ (4/1978 – 7/1981) đã rèn giũa Hà Văn Ngoan từ một chàng trai làng thành người lính trận dạn dày. Ông mang theo trên cơ thể những vết sẹo và trong ký ức là âm vang của những ngày biên giới rực lửa. Nhưng trên hết, đó là niềm tự hào của người lính bộ binh đã cùng đồng đội giữ trọn từng tấc đất thiêng liêng nơi cửa ngõ Tây Nam của Tổ quốc.



