Bài viết

Lửa đạn và tình yêu quê hương

Tôi là Nguyễn Thị Cảnh, năm nay đã ngoài 80 tuổi, sống ở thôn Cồn Sẻ từ thuở nhỏ. Cả thôn chúng tôi đều chứng kiến những ngày tháng khó khăn trong chiến tranh. Từ khi cuộc chiến tranh bắt đầu, không ai trong chúng tôi có thể ngờ được rằng cuộc sống sẽ bị xáo trộn đến mức nào.

Quảng Trị24/01/2026Hồ Đoàn Ngọc Trinh (Đoàn xã Nam Gianh)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi là Nguyễn Thị Cảnh, năm nay đã ngoài 80 tuổi, sống ở thôn Cồn Sẻ từ thuở nhỏ. Cả thôn chúng tôi đều chứng kiến những ngày tháng khó khăn trong chiến tranh. Từ khi cuộc chiến tranh bắt đầu, không ai trong chúng tôi có thể ngờ được rằng cuộc sống sẽ bị xáo trộn đến mức nào.

Ngày ấy, thôn Cồn Sẻ là một trong những địa phương bị tàn phá nặng nề nhất trong cuộc chiến tranh chống Mỹ. Không chỉ chịu ảnh hưởng từ các cuộc tấn công của địch, chúng tôi còn phải đối mặt với nỗi lo thường trực về bom đạn, về những đợt càn quét từ quân đội Mỹ. Hàng đêm, tiếng máy bay trực thăng, tiếng bom nổ vang vọng khắp vùng đất này. Nhưng không phải ai cũng cảm thấy sợ hãi, bởi lòng yêu nước, tinh thần đoàn kết của người dân ở đây mạnh mẽ hơn bao giờ hết.

Nhớ nhất là năm 1968, vào dịp Tết Nguyên đán, quân đội Mỹ tổ chức một chiến dịch tấn công lớn vào miền Trung, đặc biệt là Quảng Trị. Đó là một đêm kinh hoàng, khi mà đạn bom rơi như mưa, pháo sáng chiếu sáng cả bầu trời, khiến không khí trở nên nặng nề, mịt mù khói lửa. Tuy nhiên, người dân trong thôn vẫn không chịu bỏ cuộc. Dù không có vũ khí mạnh mẽ, chúng tôi vẫn quyết tâm chống trả, bảo vệ mảnh đất thiêng liêng của mình. Các bà, các chị đứng cùng với các thanh niên xung phong trong các trận chiến đấu ác liệt, che chắn cho nhau, bảo vệ những đứa trẻ khỏi sự tấn công của kẻ thù.

Một trong những khoảnh khắc đáng nhớ nhất là khi bà tôi, bà Nguyễn Thị Cảnh, một người mẹ đơn thân, đã dũng cảm cứu sống ba đứa trẻ trong làng khỏi bom đạn. Bà tôi khi đó không hề do dự, lao vào trong làn mưa bom bão đạn chỉ để đưa các em ra khỏi vùng nguy hiểm. Cả làng đều ngỡ ngàng trước hành động của bà, nhưng đó là tình yêu quê hương, là lòng dũng cảm của một người mẹ.

Hình ảnh bà tôi ôm ba đứa trẻ, chạy qua những cánh đồng đầy bom nổ chậm, giọng bà hét to: "Đừng sợ, mẹ sẽ đưa các con đến nơi an toàn!" Bà đã giúp chúng tôi nhận ra rằng, dù hoàn cảnh có khó khăn đến đâu, chỉ cần chúng ta không từ bỏ, chiến thắng sẽ luôn thuộc về chúng ta.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Lửa đạn và tình yêu quê hương | Câu chuyện thời hoa lửa