Lửa giữ thành cổ-người lính vô danh ở Quảng Trị 1972
Lửa giữ thành cổ-người lính vô danh ở Quảng Trị 1972
Nắng tháng bảy ở Quảng Trị không chỉ là cái nắng, đó là ngọn lửa nung nấu vạn vật. Nhưng cái nắng ấy chẳng thấm tháp gì so với sức nóng từ hàng vạn tấn bom đạn đang dội xuống dải đất chật hẹp này. Dòng sông Thạch Hãn, vốn hiền hòa như dải lụa ôm lấy thị xã, nay đỏ rực màu máu và cuồn cuộn khói bom. Trong lòng di tích Thành cổ rêu phong, có một người lính trẻ đang tựa lưng vào bức tường gạch đổ nát. Anh không có tên trong các bản báo cáo chiến sự gửi về quân khu, anh cũng không sở hữu những tấm huân chương rạng rỡ trên ngực áo. Anh chỉ là một trong hàng ngàn "người lính vô danh" đã chọn hóa thân vào đất đá nơi đây để viết nên 81 ngày đêm huyền thoại.
Anh tên là Nam, một sinh viên khoa Văn vừa rời giảng đường đại học khi mái tóc còn xanh và tâm hồn còn đầy ắp những vần thơ của thi sĩ Puskin. Nhưng ở đây, giữa đống đổ nát của Thành cổ Quảng Trị, cuốn sổ tay chép thơ của anh đã thấm đẫm mùi thuốc súng và những vệt máu khô. Nam không cô đơn. Bên cạnh anh là những đồng đội đến từ mọi miền quê: người thợ mỏ Quảng Ninh, anh nông dân Thái Bình, cậu học trò Hà Nội... Tất cả họ đều trở thành những "người lính vô danh" khi bước chân vào trận địa này.


