Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

Lửa Ký Ức Người Lính Giữ Biên Cương

Ông Lâm, một thương binh hạng 4/4, dáng người gầy gò, mái tóc đã điểm bạc nhưng ánh mắt vẫn ánh lên sự kiên nghị của người lính. Ngồi đối diện với chúng tôi, không khí có vẻ hơi nặng nề. Do di chứng chiến tranh, việc giao tiếp với ông là một thử thách. Ông nói rất nhỏ, đôi tai bị ảnh hưởng khiến ông phải lắng nghe rất kỹ, và đôi khi, những câu trả lời của ông không đi thẳng vào vấn đề.

Lào Cai20/11/2025Lò Văn Hoàn (Chi đoàn tổ dân phố Noong Khoang - Đoàn TNCS Hồ Chí Minh phường Nghĩa Lộ)2 lượt xem0 lượt chia sẻ
 Lửa Ký Ức Người Lính Giữ Biên Cương

Đoàn Thanh niên chúng tôi lặng lẽ bước vào căn nhà nhỏ của ông Vì Văn Lâm (sinh năm 1964) nhân dịp kỷ niệm Ngày Thương binh Liệt sĩ 27/7.

Ông Lâm, một thương binh hạng 4/4, dáng người gầy gò, mái tóc đã điểm bạc nhưng ánh mắt vẫn ánh lên sự kiên nghị của người lính. Ngồi đối diện với chúng tôi, không khí có vẻ hơi nặng nề. Do di chứng chiến tranh, việc giao tiếp với ông là một thử thách. Ông nói rất nhỏ, đôi tai bị ảnh hưởng khiến ông phải lắng nghe rất kỹ, và đôi khi, những câu trả lời của ông không đi thẳng vào vấn đề.

Nhưng có một điều không thể phủ nhận: trong người ông vẫn còn những dấu vết của đạn – những vết sẹo hằn sâu như bản đồ khắc nghiệt của cuộc chiến.

Khi chúng tôi hỏi về cuộc sống hiện tại, ông chỉ cười hiền, những câu chữ rời rạc, tâm lý bị ảnh hưởng khiến ông dễ dàng bị xao nhãng. Ông có thể không nhớ rõ tối qua mình ăn gì, hay tên một người hàng xóm vừa chuyển đến, nhưng chỉ cần nhắc đến hai chữ "Hà Tuyên"...

Ánh mắt ông bỗng trở nên sáng rõ lạ thường.

"Hà Tuyên... súng nổ... nhiều lắm..."

Ông bắt đầu kể, giọng nói ngập ngừng, đôi khi phải ngừng lại lấy hơi, nhưng chi tiết lại sắc nét đến kinh ngạc. Ông kể về những đêm lạnh giá trên đỉnh núi, tiếng pháo rền vang, mùi thuốc súng khét lẹt, và hình ảnh những người đồng đội ngã xuống. Ký ức về chiến trường như một cuốn phim được tua lại rõ ràng, in sâu trong tiềm thức của người lính.

Khi ông kể, đôi bàn tay gầy gò của ông siết chặt, đôi mắt rơm rớm nước. Không phải vì đau đớn thể xác, mà là nỗi xúc động, là nỗi nhớ thương không nguôi về đồng đội và những năm tháng tuổi trẻ không hối tiếc đã nằm lại nơi biên giới.

"Ông... còn sống... may mắn lắm. Nhưng... họ... hy sinh hết rồi..."

Giọt nước mắt lăn dài trên gò má sạm nắng của ông.

Lúc này, đại diện đoàn Thanh niên chúng tôi lên tiếng, bày tỏ lòng biết ơn sâu sắc và trao tặng ông một phần quà nhỏ. Chúng tôi nói rõ ràng, chậm rãi, để ông nghe thấy: "Thế hệ trẻ chúng cháu luôn ghi nhớ và biết ơn sự hy sinh của các chú. Các chú là người hùng của Tổ quốc."

Nghe đến đó, ông Lâm nhìn chằm chằm vào chiếc áo Đoàn màu xanh, vào những khuôn mặt trẻ tuổi đầy kính trọng. Cơ thể ông khẽ run lên vì xúc động. Ông cố gắng gật đầu, đưa tay lên chào theo kiểu nhà binh, dù động tác đã chậm chạp, nhưng vẫn giữ nguyên sự trang nghiêm.

"Các cháu... nhớ đến... quý lắm... Cảm ơn..."

Giọng ông nghèn nghẹn. Đối với một người lính mang trên mình quá nhiều di chứng vật chất và tinh thần như ông, việc được xã hội, đặc biệt là thế hệ trẻ, ghi nhận và tri ân chính là liều thuốc tinh thần quý giá nhất. Nó xoa dịu đi những vết thương không thể lành, khẳng định rằng máu xương ông đổ xuống tại chiến trường Hà Tuyên đã không vô nghĩa.

hình ảnh thương binh Vì Văn Lâm với giọt nước mắt và nụ cười rạng rỡ vì được tri ân đã in đậm trong lòng mỗi đoàn viên thanh niên. Ông là minh chứng sống cho sự kiên cường và lòng yêu nước, là người giữ lửa cho một phần lịch sử hào hùng của dân tộc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn