Lửa Mậu Thân và bước chân người lính tuổi 18 giữa tâm điểm cuộc chiến
Bước vào tuổi trưởng thành đúng lúc đỉnh điểm của cuộc chiến tranh leo thang, người chiến sĩ Ngô Hồng Bình đã cùng thế hệ 1949 trực diện đối đầu với nửa triệu quân viễn chinh, góp máu xương làm nên những bước ngoặt xoay chuyển cục diện lịch sử.
Sinh năm 1949, thế hệ của Ngô Hồng Bình cất tiếng khóc chào đời khi cuộc kháng chiến chống Pháp đang bước vào giai đoạn quyết liệt nhất. Nhưng thử thách vĩ đại nhất của cuộc đời họ lại nằm ở phía trước. Năm 1967, khi những chàng trai sinh năm 1949 vừa tròn 18 tuổi, cuộc chiến tranh tại Việt Nam đã leo thang tới những nấc thang tàn khốc và đẫm máu chưa từng có trong lịch sử hiện đại.
Bước ra chiến trường vào thời điểm đó, Ngô Hồng Bình và những người đồng đội tuổi đôi mươi phải đối mặt với một cỗ máy quân sự khổng lồ. Tính đến cuối năm 1967, đầu 1968, đế quốc Mỹ đã đưa vào miền Nam Việt Nam gần 500.000 quân viễn chinh, cùng với hơn 70.000 quân chư hầu và hơn nửa triệu quân đội Sài Gòn. Chờ đón những người lính trẻ không chỉ là bộ binh địch được trang bị tận răng, mà còn là mạng lưới hỏa lực khổng lồ với hàng ngàn máy bay chiến đấu, trực thăng và các căn cứ pháo binh dày đặc.
Để chuẩn bị cho cuộc Tổng tiến công và nổi dậy Xuân Mậu Thân 1968, hàng vạn thanh niên như Ngô Hồng Bình đã gác lại bút nghiên, hành quân ròng rã hàng tháng trời dọc theo tuyến đường Hồ Chí Minh. Con đường huyết mạch ấy cũng chính là "tọa độ chết" hứng chịu chiến dịch ném bom rải thảm Operation Rolling Thunder ác liệt nhất. Chỉ tính riêng trên mặt trận giao thông vận tải, không quân Mỹ đã xuất kích hàng trăm ngàn lượt, trút hàng triệu tấn bom đạn hòng chặt đứt dòng chảy chi viện. Có những ngày, một mét vuông đất rừng Trường Sơn phải gánh chịu tới 3 quả bom phá.
Giữa chảo lửa ấy, sức chịu đựng của con người đã vượt lên trên mọi giới hạn vật lý. Ngô Hồng Bình cùng thế hệ của mình phải cõng trên lưng những bao gạo, hòm đạn nặng 30-40kg, băng qua những đỉnh núi cao hàng ngàn mét, vượt qua những dòng sông cuộn xiết trong những đêm sương lạnh buốt. Họ chiến đấu không chỉ với bom đạn của xe tăng, pháo binh địch, mà còn phải giành giật sự sống từ nanh vuốt của bệnh sốt rét rừng – căn bệnh ám ảnh đã tước đi sinh mạng của vô số chiến sĩ trẻ trước cả khi họ kịp nổ phát súng đầu tiên.
Không có nhiều tài liệu ghi lại chi tiết xem Ngô Hồng Bình đã chiến đấu ở cao điểm nào, đánh bao nhiêu trận hay bị thương ra sao. Nhưng việc ông có mặt trong hàng ngũ của lớp thanh niên ra trận vào giai đoạn 1967 - 1968 đã là một minh chứng lịch sử vĩ đại. Bằng máu, mồ hôi và lòng quả cảm phi thường, lớp người lính tuổi 18 năm ấy đã giáng những đòn sấm sét vào các đô thị miền Nam, làm phá sản chiến lược "Chiến tranh cục bộ" và buộc đối phương phải ngồi vào bàn đàm phán Paris. Sự hy sinh thầm lặng của Ngô Hồng Bình chính là một phần không thể tách rời của bức tượng đài chiến thắng vĩnh cửu.



