Lửa Ngầm Trong Lòng Duệ Đông
Lửa Ngầm Trong Lòng Duệ Đông
Ở Duệ Đông, thôn quê yên ả của Tiên Du, người ta quen thuộc với hình ảnh ông Nguyễn Nhất Thắng ngồi tỉa cây cảnh bên hiên nhà. Bề ngoài, ông trông khỏe khoắn, tay chân lành lặn, không hề có dấu hiệu của một người từng kinh qua trận mạc. Nhưng những giấy tờ cũ kỹ lại ghi rõ: ông là Bệnh binh loại 2.
Vết thương của ông Thắng không nằm trên da thịt mà ẩn sâu trong cơ thể, là di chứng tàn khốc của những năm tháng gian khổ ở chiến trường Tây Nguyên. Căn bệnh sốt rét ác tính và rối loạn thần kinh thực vật đã ăn sâu vào nội tạng, khiến ông thường xuyên chịu những cơn đau đầu và sốt cao bất chợt.
Vợ ông, bà Hoài, luôn giữ một bình nước nóng và chiếc khăn lạnh sẵn sàng. Bà hiểu rằng, chồng bà đang phải chiến đấu với một kẻ thù vô hình, dai dẳng hơn bất cứ viên đạn nào. Chỉ cần một cơn trở gió, hay một đêm trằn trọc mất ngủ, cơn đau lại quật ngã ông Thắng.
Dù vậy, ông chưa bao giờ để mình gục ngã hoàn toàn. Nguồn sống của ông chính là khu vườn nhỏ và những cây sanh, cây si được ông chăm chút. Ông dùng đôi tay run rẩy vì di chứng thần kinh để uốn nắn từng cành, tạo dáng cho từng ngọn cây. Với ông, mỗi lần cây vươn lên xanh tốt là một lần ông chiến thắng được bệnh tật.
Thỉnh thoảng, những người cựu chiến binh cùng xóm đến thăm, hỏi han sức khỏe. Ông Thắng chỉ cười, giọng nói vẫn điềm đạm, pha chút chất Quan họ Kinh Bắc: "Cái bệnh này nó như cái duyên nợ, mình cứ chấp nhận sống chung với nó. Quan trọng là cái đầu mình không được phép ốm."
Ông Nguyễn Nhất Thắng là một minh chứng sống về sự kiên cường thầm lặng. Dù mang trong mình "ngọn lửa ngầm" của chiến tranh, ông vẫn chọn cách sống bình dị, dùng ý chí sắt đá của người lính để tô điểm thêm màu xanh cho mảnh đất Duệ Đông yêu thương.



