Bài viết

LỬA RỰC NƠI DẢI ĐẤT ĐỨC PHỔ

Câu chuyện về Nữ anh hùng, Bác sĩ Liệt sĩ Đặng Thùy Trâm – người con Hà Nội đã dâng trọn tuổi 27 rực rỡ nơi chiến trường Đức Phổ, Quảng Ngãi. Cuốn nhật ký đượm màu khói đạn của chị không chỉ ghi dấu một "thời hoa lửa" bi tráng mà còn thắp sáng ngọn lửa lý tưởng, lòng biết ơn và khát vọng cống hiến cho thế hệ sinh viên hôm nay.

Quảng Ngãi23/08/2026Nguyễn Trâm Anh (Đoàn trường Đại học Phạm Văn Đồng)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Có những con người khi nằm xuống đã hóa thành bất tử, để lại cho hậu thế không chỉ một niềm tự hào mà còn là ngọn lửa lý tưởng soi đường qua muôn thế hệ. Giữa dải đất Đức Phổ, Quảng Ngãi đầy nắng gió và kiên cường, câu chuyện về Nữ anh hùng, Bác sĩ Liệt sĩ Đặng Thùy Trâm vẫn luôn là một bản hùng ca bất tử, chạm đến những rung cảm sâu xa nhất trong lòng người trẻ hôm nay.

Sinh ra và lớn lên trong một gia đình trí thức giữa lòng Hà Nội bình yên, cô gái trẻ Đặng Thùy Trâm vừa tốt nghiệp Đại học Y Hà Nội đã gác lại những riêng tư để mang theo bầu nhiệt huyết xung phong vào chiến trường miền Nam khốc liệt. Mảnh đất Quảng Ngãi những năm 1967 – 1970 là một "tọa độ chết", nơi bom đạn cày xới từng tấc đất và ranh giới giữa sống - chết mong mong manh trong từng khoảnh khắc. Nơi bệnh xá Đức Phổ thiếu thốn từng viên thuốc, từng cuộn băng gạc, chị đã dùng đôi bàn tay gầy gò cùng trái tim nhân hậu để giành giật sự sống cho hàng trăm thương binh và người dân quê hương núi Ấn sông Trà.

Di sản vô giá mà người nữ bác sĩ ấy gửi lại cho lịch sử chính là cuốn nhật ký đượm màu khói đạn – những dòng chữ nắn nót viết dưới ánh đèn dầu tù mờ nơi lòng hầm tối. Trong từng trang viết nhòe vết thời gian ấy không chỉ là nỗi đau xé lòng khi chứng kiến đồng đội trút hơi thở cuối cùng, mà còn là một niềm tin mãnh liệt vào ngày đất nước thống nhất. Dòng chữ khắc khoải của chị: "Đời phải trải qua giông tố nhưng không được cúi đầu trước giông tố" đã vượt qua không gian và thời gian, trở thành tuyên ngôn sống cho muôn đời sau. Ngày 22 tháng 6 năm 1970, chị ngã xuống ở tuổi 27 khi một mình kiên cường cầm súng bảo vệ bệnh xá và thương binh, dâng trọn trọn vẹn tuổi thanh xuân rực rỡ nhất cho độc lập, tự do của Tổ quốc.

Lắng nghe câu chuyện của chị giữa không gian Đức Phổ hôm nay, thế hệ sinh viên chúng tôi không khỏi lặng người vì xúc động. Lịch sử không phải là những con số khô khốc, mà đang đập từng nhịp thổn thức trong trái tim của một người con Hà Nội đã nguyện trao trọn máu thịt cho đất mẹ Quảng Ngãi.

Sự hy sinh của Bác sĩ Đặng Thùy Trâm là biểu tượng sáng ngời cho lý tưởng sống, tình người và lòng yêu nước vĩ đại của một thế hệ "thời hoa lửa". Tiếp nối ngọn lửa thiêng ấy, tuổi trẻ hôm nay nguyện sống có trách nhiệm, biến lòng biết ơn thành khát vọng cống hiến, dựng xây quê hương ngày càng giàu đẹp.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn