LỬA THÉP TRÊN ĐỈNH CAO BẢN GIỐC
Trong ký ức của những người lính giữ biên giai đoạn 1979 - 1983, đó là thời điểm mà khái niệm "hậu phương" và "tiền tuyến" đôi khi chỉ cách nhau một vách đá. Ông Hoàng Văn Men, người chiến sĩ sinh năm 1960, lên đường nhập ngũ khi vừa tròn 19 tuổi – đúng vào năm biên cương phía Bắc rung chuyển bởi tiếng súng bảo vệ Tổ quốc.
Tháng 2 năm 1979, khi những cánh hoa đào rừng còn chưa kịp tàn, chàng thanh niên Hoàng Văn Men đã khoác lên mình màu áo xanh trấn thủ. Ở cái tuổi 19 đầy mơ ước, anh không chọn giảng đường hay nhà máy, mà chọn đi về phía những dải núi đá tai mèo đang mịt mù khói súng.
Nhập ngũ năm 1979 là chấp nhận đi vào tâm bão. Ông Men cùng đồng đội thuộc lứa "chiến sĩ 79" huyền thoại – những người được trui rèn bản lĩnh ngay trong trận mạc, vừa hành quân vừa học cách bám công sự, vừa chiến đấu vừa học cách sinh tồn giữa thiên nhiên khắc nghiệt.
Quãng thời gian từ năm 1979 đến 1983 của chiến sĩ Hoàng Văn Men là chuỗi ngày dài đối mặt với "pháo bầy" và cái lạnh xẻ thịt của vùng cao. Đơn vị anh thường xuyên phải bám trụ tại các cao điểm xung yếu để chặn đứng các đợt xâm nhập.
Sống trong lòng đá: Những căn hầm chữ A khoét sâu vào núi đá trở thành ngôi nhà thứ hai. Anh em chia nhau từng ngụm nước suối mùa đông lạnh buốt, từng mẩu lương khô thấm bụi đất. Với ông Men, tiếng pháo nổ trên đỉnh đầu dường như đã trở thành một phần của nhịp thở.
Trực chiến sương muối: Có những đêm phục kích, sương muối phủ trắng nhòe cả kính ngắm, đôi tay tê cứng vì lạnh nhưng ngón tay trỏ chưa bao giờ rời khỏi cò súng. Sự tỉnh táo của những người lính trẻ như anh chính là tấm khiên vững chắc giữ cho bản làng phía sau được ngủ yên.
Chất thép người lính: 4 năm quân ngũ không chỉ là những trận đánh, mà còn là những buổi phát quang đường biên, tu sửa cột mốc. Mỗi bước chân tuần tra của ông Men và đồng đội là một lời khẳng định đanh thép về chủ quyền không thể xâm phạm.
Năm 1983, khi tiếng súng biên thùy đã dần thưa thớt hơn và hệ thống phòng thủ đã được xây dựng kiên cố, Hoàng Văn Men hoàn thành nghĩa vụ quân sự. Anh rời quân ngũ ở tuổi 23, mang theo trong chiếc ba lô sờn cũ là những kỷ niệm về đồng đội, về những đêm trắng trên đỉnh đèo và cả cái bản lĩnh kiên cường không gì lay chuyển được.
Trở về đời thường, ông Men tiếp tục cống hiến cho quê hương bằng tinh thần của một người lính đã từng đi qua lửa đạn. Sự điềm tĩnh, bộc trực và lòng yêu nước của ông vẫn vẹn nguyên như ngày đầu cầm súng hướng về phương Bắc năm 1979.
Câu chuyện của ông Hoàng Văn Men là một mảnh ghép quý giá trong bức tranh hào hùng của "thời hoa lửa". 4 năm (1979 - 1983) gửi lại thanh xuân nơi biên viễn không chỉ là nghĩa vụ, mà là một phần máu thịt của người lính sinh năm 1960 này. Để giờ đây, mỗi khi nhìn về dãy núi mờ sương phía chân trời, ông có thể mỉm cười tự hào vì mình đã đứng vững nơi tuyến đầu vào những năm tháng gian khổ nhất.


