Bài viết

Lửa trong tim

Bắc Ninh25/06/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Lịch sử dân tộc Việt Nam được viết nên bằng biết bao mồ hôi, nước mắt và sự hy sinh của các thế hệ cha anh. Trong những năm tháng kháng chiến gian khổ, bên cạnh những người trực tiếp cầm súng chiến đấu nơi chiến trường còn có những con người thầm lặng ở hậu phương ngày đêm góp sức cho sự nghiệp giải phóng dân tộc. Một trong những tấm gương tiêu biểu ấy là Anh hùng Lao động Ngô Gia Khảm – người kỹ sư quân giới đã dành trọn tuổi thanh xuân để giữ lửa cho cuộc kháng chiến. Mùa đông năm 1951, giữa núi rừng Việt Bắc lạnh giá, trong một hang đá nhỏ ở Bản Nhờ đã diễn ra cuộc chiến không tiếng súng nhưng đầy cam go. Đó là nơi sản xuất thuốc nổ phục vụ chiến trường. Khi ấy, điều kiện vô cùng thiếu thốn, không có máy móc hiện đại, nguyên liệu khan hiếm, mọi công việc đều dựa vào trí tuệ, lòng dũng cảm và tinh thần quyết tâm của những người làm quân giới. Là một kỹ sư trẻ, Ngô Gia Khảm luôn trăn trở trước nhiệm vụ cấp bách của đất nước. Bộ đội đang rất cần vũ khí để chiến đấu, trong khi nguồn cung vô cùng hạn chế. Với ý chí vượt khó, anh cùng đồng đội miệt mài nghiên cứu, thử nghiệm nhiều lần để chế tạo thành công loại thuốc nổ mới phục vụ chiến trường. Nhưng thử thách lớn nhất đã xảy ra vào một buổi chiều tháng Ba năm ấy. Trong lúc làm việc, một quả mìn cải tiến bất ngờ gặp sự cố. Chỉ trong tích tắc, sự sống và cái chết trở nên vô cùng mong manh. Nếu quả mìn phát nổ giữa kho nguyên liệu, toàn bộ phân xưởng cùng những người có mặt trong hang đá có thể bị xóa sổ. Trước tình thế nguy cấp ấy, Ngô Gia Khảm đã không hề do dự. Anh ôm quả mìn đang bốc khói lao về phía khu vực có bao cát chắn an toàn rồi dùng chính thân mình che chắn để giảm thiểu thiệt hại. Tiếng nổ vang lên làm rung chuyển cả hang đá. Anh bị thương nặng, mất ba ngón tay và chịu nhiều vết thương trên cơ thể. Thế nhưng nhờ hành động dũng cảm ấy, phân xưởng quân giới cùng hàng tấn thuốc nổ đã được bảo vệ an toàn.

Điều khiến mọi người càng cảm phục hơn là chỉ ba tuần sau tai nạn, khi vết thương còn chưa lành hẳn, Ngô Gia Khảm đã trở lại làm việc. Dù bàn tay phải không còn nguyên vẹn, anh vẫn quyết tâm tiếp tục nghiên cứu, sáng tạo và cống hiến. Anh từng nói một câu giản dị nhưng đầy ý chí: “Tay phải hỏng thì tôi tập viết, tập quai búa bằng tay trái. Chiến trường đang đợi đạn, tôi nằm im sao đành?” Tinh thần ấy đã giúp anh vượt lên nghịch cảnh. Từ những điều kiện vô cùng khó khăn, anh nghiên cứu thành công nhiều sáng kiến, góp phần nâng cao năng suất sản xuất thuốc nổ cho quân đội. Những sản phẩm quân giới được tạo ra từ các công xưởng đơn sơ giữa núi rừng Việt Bắc đã góp phần quan trọng vào thắng lợi của cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp. Năm 1952, tại Đại hội Chiến sĩ thi đua và Cán bộ gương mẫu toàn quốc lần thứ nhất, Ngô Gia Khảm vinh dự được phong tặng danh hiệu Anh hùng Lao động. Đây là phần thưởng xứng đáng cho những cống hiến và tinh thần quả cảm của anh đối với đất nước. Qua câu chuyện về Anh hùng Lao động Ngô Gia Khảm, em càng hiểu hơn giá trị của lòng yêu nước, ý chí vượt khó và tinh thần trách nhiệm. Dù không trực tiếp chiến đấu nơi chiến hào, anh vẫn góp phần làm nên những chiến công vang dội bằng trí tuệ, lòng dũng cảm và sự hy sinh thầm lặng của mình. Ngày nay, khi được sống trong hòa bình, chúng em càng thêm biết ơn những thế hệ đi trước. Câu chuyện về Ngô Gia Khảm nhắc nhở mỗi người trẻ phải không ngừng học tập, rèn luyện, sống có lý tưởng, có trách nhiệm với bản thân, gia đình và xã hội để xứng đáng với những hy sinh cao cả của cha ông. Ngọn lửa yêu nước mà Anh hùng Lao động Ngô Gia Khảm đã thắp lên giữa những năm tháng chiến tranh vẫn còn cháy mãi. Đó là ngọn lửa của lòng dũng cảm, của khát vọng cống hiến và của niềm tin vào tương lai dân tộc Việt Nam.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn