LỬA TRƯỜNG SƠN – kí ức một thời không quên
|
Câu chuyện dưới đây được kể lại theo lời của bác Trường – một cựu chiến binh từng là bộ đội lái xe trên tuyến đường Trường Sơn trong những năm kháng chiến.
Những năm tháng sau đó, bác cùng đơn vị rong ruổi trên khắp các tuyến đường chiến lược, trải dài từ Quảng Bình băng qua đất Lào, sang tận Campuchia rồi tiến sâu vào miền Nam, có những chuyến đi xa đến tận Bù Đốp. Đó là những hành trình dài ngày, nối tiếp nhau không nghỉ, mỗi chuyến đi đều mang theo nhiệm vụ quan trọng: vận chuyển hàng hóa, lương thực, vũ khí phục vụ cho chiến trường.
Công việc của bác là lái xe. Nghe qua thì tưởng chừng đơn giản, nhưng trong hoàn cảnh chiến tranh, đó là một nhiệm vụ vô cùng gian khổ và nguy hiểm. Những cung đường Trường Sơn khi ấy không giống bất cứ con đường nào. Đó là những con đường đất trơn trượt, lầy lội sau mỗi trận mưa rừng xối xả. Đèo cao dựng đứng, suối sâu chảy xiết, nhiều đoạn đường chỉ vừa đủ một chiếc xe đi qua, hai bên là vực thẳm hun hút.
Mỗi chuyến xe là một lần đánh cược với hiểm nguy. Để tránh sự phát hiện của địch, các chiến sĩ không được bật đèn sáng. Ánh sáng duy nhất chỉ là thứ ánh đèn nhỏ yếu ớt, mờ như đèn xe đạp, vừa đủ để nhìn thấy con đường phía trước. Những đêm không trăng, cả đoàn xe phải căng mắt dò từng mét đường trong bóng tối dày đặc. Chỉ cần một sơ suất nhỏ cũng có thể khiến xe lao xuống vực hoặc mắc kẹt giữa rừng sâu.
Không chỉ có địa hình hiểm trở, các chiến sĩ còn phải đối mặt với bom đạn bất cứ lúc nào. Máy bay địch thường xuyên rình rập, đánh phá các tuyến đường vận chuyển. Có những lúc, vừa đi được một đoạn thì bom nổ phía trước, đất đá bị hất tung, khói bụi mù mịt. Nhưng họ không thể dừng lại. Hàng hóa phải đến nơi, chiến trường đang chờ.
Trong gian khó và hiểm nguy ấy, điều giúp họ vững vàng chính là tình đồng đội. Bác Trường và anh em luôn kề vai sát cánh bên nhau. Họ đi theo từng đại đội trong cùng một tiểu đoàn, cùng ăn những bữa cơm vội vàng giữa rừng, cùng ngủ trong những lán tạm, cùng chia sẻ từng ngụm nước, từng mẩu lương khô. Khi xe ai gặp sự cố, cả đơn vị cùng nhau sửa chữa, đẩy xe, không ai bị bỏ lại phía sau.
Những chặng đường dài hun hút, những đêm tối mịt mùng, những cơn mưa rừng xối xả… tất cả đều trở thành thử thách để rèn luyện ý chí của bác và đồng đội. Chính trong hoàn cảnh ấy, tình đồng chí, đồng đội càng trở nên gắn bó keo sơn. Họ không chỉ là những người lính cùng nhiệm vụ, mà còn là anh em, là chỗ dựa tinh thần cho nhau giữa chiến trường khắc nghiệt.
Giờ đây, khi đã rời xa những năm tháng chiến tranh, mỗi lần nhớ lại quãng đời ấy, bác Trường vẫn cảm thấy bồi hồi. Con đường Trường Sơn năm xưa không chỉ là con đường vận chuyển, mà còn là biểu tượng của ý chí, của lòng dũng cảm và tinh thần đoàn kết của những người lính Việt Nam. Đó là “lửa Trường Sơn” – ngọn lửa của niềm tin, của khát vọng chiến thắng, đã soi sáng và dẫn lối cho họ đi qua những tháng ngày gian khó nhất của cuộc đời.




