Lửa từ trái tim
Có những ngọn lửa không bùng lên từ bom đạn. Không cháy từ xăng dầu. Không cần tiếng nổ để bắt đầu. Mà cháy từ chính trái tim con người. Người ta gọi đó là lửa từ trái tim. Trong những năm chiến tranh trên tuyến đường Trường Sơn, có những con người mang trong mình một thứ “lửa” đặc biệt. Đó không phải là lửa của chiến trường. Mà là lửa của niềm tin, của ý chí, của tuổi trẻ không chịu lùi bước. Ở một đơn vị thanh niên xung phong thuộc vùng rừng của Quảng Trị, có Thảo – cô gái mới mười chín tuổi, quê ở Hà Tĩnh. Thảo nhỏ người, giọng nói nhẹ, nhưng đôi mắt lúc nào cũng sáng rực như có một ngọn lửa không tắt. Bạn bè thường nói: – Con bé này lúc nào cũng như đang cháy. Thảo chỉ cười: – Cháy để còn làm được việc chứ. Công việc của họ là mở đường, san đá, lấp hố bom, dẫn từng đoàn xe vượt qua trọng điểm. Có những ngày bom rơi không ngớt. Có những đêm rừng sáng lên bởi pháo sáng và khói lửa. Nhưng họ vẫn làm việc. Không dừng lại. Không lùi bước. Một đêm, khi nghỉ tạm bên bếp lửa nhỏ giữa rừng, Thảo ngồi lặng nhìn ngọn lửa bập bùng. Minh – người đồng đội ngồi cạnh – hỏi: – Em có sợ không? Thảo nhìn ngọn lửa: – Sợ chứ. Minh ngạc nhiên: – Vậy sao vẫn đi? Thảo im lặng một lúc. Rồi nói: – Vì trong mình cũng có một ngọn lửa. Minh nhìn cô. Ngọn lửa bếp hắt lên khuôn mặt Thảo – gầy gò, lấm bụi, nhưng sáng lên một vẻ kiên định lạ thường. Thảo nói tiếp: – Nếu mình tắt đi, thì những người phía sau sẽ không còn đường để đi tiếp. Nhiều ngày sau đó, họ tiếp tục hành quân, tiếp tục mở đường. Có những lúc kiệt sức. Có những lúc tưởng như không thể đứng dậy. Nhưng chỉ cần nhìn nhau, họ lại tiếp tục. Như thể trong mỗi người đều có một ngọn lửa không bao giờ tắt. Một trận đánh lớn xảy ra. Trọng điểm bị đánh phá dữ dội. Đất đá sạt xuống. Con đường vừa mở bị chặn lại. Nhiều người lặng đi. Nhưng Thảo đứng dậy, phủi bụi trên áo: – Làm lại. Một người nói: – Nguy hiểm lắm! Thảo trả lời: – Lửa chưa tắt thì đường còn phải thông. Nhiều năm sau hòa bình, con đường Trường Sơn xưa đã trở thành tuyến đường lớn xuyên qua rừng núi xanh thẳm. Không còn bom đạn. Không còn khói lửa. Nhưng người ta vẫn nhớ về những ngọn lửa từng cháy lên giữa chiến tranh. Ở một nghĩa trang liệt sĩ thuộc vùng núi cũ, có hàng bia trắng đứng lặng trong gió. Người ta đặt lên đó những bó hoa nhỏ. Và thắp những ngọn nến. Những ngọn lửa nhỏ, giống hệt những đốm lửa năm xưa trong rừng. Có người từng nói: Chiến tranh đã lấy đi nhiều thứ. Nhưng không thể lấy đi những ngọn lửa trong lòng con người. Và vì thế, lửa từ trái tim không chỉ là hình ảnh. Mà là lời nhắc rằng: Có những con người đã sống, đã chiến đấu, và đã ngã xuống… nhưng ngọn lửa họ mang theo vẫn còn cháy mãi trong ký ức của đất nước.



