LỬA VÀ ĐÁ NƠI ĐÁY HẺM VỊ XUYÊN
Có những mảnh đất mà từng hốc đá tai mèo, từng khe suối nhỏ đều đượm màu mồ hôi, nước mắt và máu đỏ của một thời trai trẻ. Nơi chiến trường Vị Xuyên huyền thoại năm xưa, ngọn núi cao ngút ngàn không chỉ gánh chịu mưa bom pháo dội mà còn tạc nên những tượng đài bất tử về lòng dũng cảm của người lính.
Có những mảnh đất mà từng hốc đá tai mèo, từng khe suối nhỏ đều đượm màu mồ hôi, nước mắt và máu đỏ của một thời trai trẻ. Nơi chiến trường Vị Xuyên huyền thoại năm xưa, ngọn núi cao ngút ngàn không chỉ gánh chịu mưa bom pháo dội mà còn tạc nên những tượng đài bất tử về lòng dũng cảm của người lính.
Giữa lúc dải đất biên giới phía Bắc đứng trước dông bão lịch sử, những chàng thanh niên tuổi mười tám, đôi mươi từ bản làng Thượng Nông đã xếp lại tình riêng, gác chuyện nương rẫy để tiến thẳng về phía mặt trận. Bám trụ tại Đại đội 1, Tiểu đoàn 5, Trung đoàn 817, họ đã trải qua những ngày tháng tử chiến nơi lòng chảo khốc liệt nhất. Vị Xuyên những năm tháng ấy là nơi đá trắng gục đầu vì đạn pháo cày xới, nơi cái rét sương muối "cắt da cắt thịt" cuộn lấy từng hầm đá ngột ngạt.
Bốn năm ròng rã bám trụ vách đá tai mèo nhọn sắc, đối mặt với ranh giới sinh tử mong manh trong từng phút giây, thứ duy nhất giúp những người lính C1 đứng vững trước mưa bom chính là tình đồng chí sắt son. Đó là nắm cơm sẻ đôi phủ đầy bụi đá, là ngụm nước suối hiếm hoi chuyền tay nhau giữa cơn khát cháy họng, là cái siết tay đẫm mồ hôi trước giờ xuất kích cùng lời thề lặng lẽ: "Sống bám đá, chết hóa đá, thành bản hùng ca!" Ý chí kiên cường ấy đã góp phần giữ vững từng cao điểm, bảo vệ từng tấc đất thiêng liêng của Tổ quốc.
Khi chiến tranh lùi xa, cởi bỏ bộ quân phục dính màu bụi đá Vị Xuyên, người chiến sĩ trở về với nương rẫy quê nhà tại thôn Nà Tà. Họ tiếp tục sống một cuộc đời giản dị, đem bản lĩnh vượt gian khó năm xưa vào lao động sản xuất. Ký ức về "lò vôi thế kỷ" mãi là ngọn lửa thắp sáng niềm tự hào và truyền cảm hứng sống cống hiến cho thế hệ trẻ hôm nay.



