Bài viết

Luật sư Nguyễn Hữu Thọ

Giữa không gian trang nghiêm của đền thờ Nguyễn Hữu Thọ, một nhóm đoàn viên thanh niên đứng lặng, mắt hướng về bức tượng uy nghi. Gió nhẹ thổi qua hàng cây, mang theo âm hưởng của quá khứ như vẫn còn vang vọng đâu đây. Người hướng dẫn viên bắt đầu câu chuyện, giọng trầm nhưng đầy xúc cảm, như đưa tất cả trở về những năm tháng hoa lửa của dân tộc

Tây Ninh10/06/2026Đỗ Phan Phương Thảo (ĐOÀN THANH NIÊN XÃ TẦM VU)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Giữa không gian trang nghiêm của đền thờ Nguyễn Hữu Thọ, một nhóm đoàn viên thanh niên đứng lặng, mắt hướng về bức tượng uy nghi. Gió nhẹ thổi qua hàng cây, mang theo âm hưởng của quá khứ như vẫn còn vang vọng đâu đây. Người hướng dẫn viên bắt đầu câu chuyện, giọng trầm nhưng đầy xúc cảm, như đưa tất cả trở về những năm tháng hoa lửa của dân tộc.

Ông kể rằng, Nguyễn Hữu Thọ sinh ra trên mảnh đất Long An trung dũng, kiên cường — nơi từng chứng kiến biết bao cuộc đấu tranh khốc liệt. Từ một trí thức được đào tạo bài bản, ông đã lựa chọn con đường đầy gian nan: đứng về phía nhân dân, đấu tranh cho độc lập, tự do của Tổ quốc. Những năm tháng bị thực dân giam cầm không làm ông khuất phục, mà càng tôi luyện ý chí kiên trung của một người chiến sĩ.

Giữa khói lửa chiến tranh, ông không cầm súng nơi tiền tuyến, nhưng lại là một “ngọn cờ” lớn về tinh thần và chính trị. Ông tham gia lãnh đạo phong trào đấu tranh của nhân dân miền Nam, góp phần quan trọng trong việc tập hợp lực lượng, xây dựng khối đại đoàn kết dân tộc. Trong những thời khắc cam go nhất, khi bom đạn dội xuống quê hương, khi sự sống và cái chết chỉ cách nhau gang tấc, ông vẫn vững vàng niềm tin vào ngày mai độc lập.

Người hướng dẫn dừng lại một chút, ánh mắt hướng về phía những đoàn viên đang chăm chú lắng nghe. Ông nói, chính những con người như Nguyễn Hữu Thọ đã làm nên sức mạnh kỳ diệu của dân tộc Việt Nam — sức mạnh của lòng yêu nước, của ý chí không khuất phục, của khát vọng hòa bình cháy bỏng. Họ đã đi qua chiến tranh không chỉ bằng sự hy sinh, mà còn bằng niềm tin mãnh liệt rằng đất nước nhất định sẽ tự do.

Những bạn trẻ đứng đó, giữa không gian tĩnh lặng, bỗng cảm nhận rõ hơn bao giờ hết giá trị của hai chữ “hòa bình”. Đó không phải là điều hiển nhiên, mà là thành quả được đánh đổi bằng máu, nước mắt và cả tuổi xuân của biết bao thế hệ đi trước. Trong ánh nắng nhẹ chiếu qua mái đền, lòng họ dâng lên niềm tự hào sâu sắc về quê hương, về đất nước.

Câu chuyện khép lại, nhưng dư âm vẫn còn đọng lại trong tim mỗi người. Họ hiểu rằng, trách nhiệm của thế hệ hôm nay không chỉ là ghi nhớ, mà còn là tiếp nối — tiếp nối tinh thần yêu nước, giữ gìn độc lập, và xây dựng đất nước ngày càng giàu mạnh. Và từ nơi đền thờ thiêng liêng ấy, một ngọn lửa âm thầm được thắp lên — ngọn lửa của niềm tin, của lý tưởng, của tình yêu Tổ quốc không bao giờ tắt.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn