Khác

LỰC LƯỢNG TỰ VỆ MẬT NHÀ MÁY XI MĂNG HẢI PHÒNG

Khi Tổ quốc cần, người công nhân trở thành chiến sĩ. Khi tiếng máy vang lên, họ trở lại là người thợ. Và trong cả hai vai trò ấy, họ đều chiến đấu cho một ngày đất nước được bình yên.

Hải Phòng18/08/2026Đoàn Phường Mũi Né ((BT) Đoàn phường Mũi Né)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

THỜI HOA LỬA – LỰC LƯỢNG TỰ VỆ MẬT NHÀ MÁY XI MĂNG HẢI PHÒNG

Trong những năm tháng chiến tranh, khi Hải Phòng trở thành một trong những địa bàn trọng điểm bị đánh phá ác liệt, Nhà máy Xi măng Hải Phòng không chỉ là một cơ sở sản xuất công nghiệp quan trọng mà còn là nơi những người công nhân khoác lên mình một nhiệm vụ đặc biệt: vừa sản xuất, vừa chiến đấu và bảo vệ nhà máy.

Những người công nhân vốn quen với tiếng máy, tiếng lò nung, tiếng dây chuyền sản xuất, nhưng khi chiến tranh xảy đến, họ còn phải làm quen với tiếng còi báo động, tiếng bom và tiếng súng.

Trong số đó có những thành viên của lực lượng tự vệ mật.

Họ không phải những người lính chuyên nghiệp. Ban ngày, họ vẫn là công nhân bình thường, đứng bên dây chuyền, sửa chữa máy móc, vận hành thiết bị, làm việc trong những phân xưởng đầy bụi xi măng.

Nhưng khi có tình huống nguy hiểm, họ trở thành những người bảo vệ nhà máy.

Nhiệm vụ của lực lượng tự vệ không chỉ là chiến đấu chống máy bay địch mà còn là bảo vệ người lao động, bảo vệ máy móc, kho tàng và những cơ sở quan trọng của nhà máy.

Bởi Nhà máy Xi măng Hải Phòng có ý nghĩa đặc biệt đối với nền kinh tế miền Bắc. Trong hoàn cảnh chiến tranh, việc duy trì sản xuất không đơn thuần là chuyện kinh tế.

Sản xuất cũng là một mặt trận.

Mỗi tấn xi măng được sản xuất ra là một phần đóng góp cho hậu phương. Vì vậy, giữ cho nhà máy hoạt động cũng chính là góp sức vào cuộc kháng chiến.

Khi còi báo động vang lên, những công nhân đang làm việc lập tức chuyển sang vị trí chiến đấu hoặc thực hiện nhiệm vụ được phân công.

Có người vào trận địa.

Có người làm nhiệm vụ cứu hộ.

Có người bảo vệ máy móc.

Có người tìm kiếm và đưa đồng đội ra khỏi khu vực nguy hiểm.

Và sau những trận bom, khi khói bụi còn chưa tan, họ lại bắt tay vào khắc phục hậu quả.

Có những ngày nhà máy vừa bị đánh phá, mái nhà còn ngổn ngang, máy móc hư hỏng, nhưng những người công nhân vẫn tìm cách sửa chữa để đưa dây chuyền trở lại hoạt động.

Đó là một cuộc chiến không chỉ diễn ra bằng súng đạn.

Đó còn là cuộc chiến chống lại sự tàn phá, chống lại sự đình trệ và giữ vững nhịp sống của một thành phố công nghiệp.

Trong những năm tháng ấy, lực lượng tự vệ mật của nhà máy phải hoạt động trong sự bí mật và kỷ luật. Những người tham gia vừa phải hoàn thành nhiệm vụ sản xuất, vừa sẵn sàng chiến đấu khi cần thiết.

Họ có thể là người công nhân đứng cạnh mình mỗi ngày.

Có thể là người thợ sửa máy.

Có thể là người bạn cùng phân xưởng.

Nhưng khi đất nước cần, họ sẵn sàng trở thành người lính.

Điều làm nên vẻ đẹp của lực lượng tự vệ nhà máy không chỉ nằm ở những trận chiến chống máy bay, mà còn nằm ở tinh thần "tay búa, tay súng" của người công nhân Hải Phòng.

Một tay họ làm ra sản phẩm.

Một tay họ bảo vệ nhà máy.

Một bên là dây chuyền sản xuất.

Một bên là trận địa chiến đấu.

Giữa tiếng máy và tiếng bom, những người công nhân ấy đã góp phần giữ cho ngọn lửa sản xuất không bị tắt.

Chiến tranh rồi cũng kết thúc.

Nhà máy tiếp tục hoạt động trong thời bình. Thành phố Hải Phòng từng bước hồi phục và phát triển.

Nhưng ký ức về những năm tháng ấy vẫn còn trong câu chuyện của những thế hệ công nhân đã từng sống và chiến đấu tại Nhà máy Xi măng Hải Phòng.

Họ có thể không mang trên mình quân hàm.

Không phải ai cũng có những chiến công được ghi vào sử sách.

Nhưng họ đã góp một phần tuổi trẻ của mình cho quê hương bằng chính công việc bình dị nhất: làm việc, chiến đấu và bảo vệ nơi mình đang sống.

Đó chính là hình ảnh đẹp của người công nhân Việt Nam trong thời chiến.

Khi Tổ quốc cần, người công nhân trở thành chiến sĩ.
Khi tiếng máy vang lên, họ trở lại là người thợ.
Và trong cả hai vai trò ấy, họ đều chiến đấu cho một ngày đất nước được bình yên.

Nhắc đến lực lượng tự vệ Nhà máy Xi măng Hải Phòng, là nhắc đến một thế hệ công nhân đã sống trong những năm tháng mà mỗi ngày đi làm cũng có thể là một ngày bước vào trận chiến.

Một thế hệ "thời hoa lửa" đã góp sức mình để giữ vững nhà máy, giữ vững thành phố và góp phần bảo vệ miền Bắc trong những năm tháng chiến tranh.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn