LÚC NHÌN THẤY ĐỒNG ĐỘI LẦN CUỐI
Năm 1971, ông và đồng đội – Tú, 1950, Quảng Trị – bám địch ở phá Tam Giang.
Một tối, cả hai chui vào một bụi sú vẹt để tránh tuần tra.
Địch ném trái sáng.
Tú bị thương, máu chảy ướt cả tay áo.
Anh thì thầm:
“Khi nào về, nói mẹ tôi đừng chờ cơm đêm nữa.”
Tối đó, ông đưa được Tú ra đến bìa làng, nhưng vết thương quá nặng.
Tú mất ngay khi trời vừa sáng.
Ông Bôi nghẹn:
“Nó đi nhẹ như hơi thở. Tôi là người cuối cùng nhìn thấy nó sống.”



