Bài viết

Lưỡi Gươm Mở Đường và Bản Hùng Ca Bất Tử Trên Đèo Hải Vân

Hưng Yên13/12/2025Nguyễn Văn Hoàng (Trường TH và THCS Tây Đô)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Lưỡi Gươm Mở Đường và Bản Hùng Ca Bất Tử Trên Đèo Hải Vân

Đất nước vào những năm tháng ấy, ngỡ như một tấm lụa xanh biếc bị xé toạc bởi bom đạn, một vết thương sâu hun hút không ngừng rỉ máu. Nhưng cũng chính trong lòng vết thương ấy, bao anh hùng đã được sinh ra, lớn lên và hóa thành huyền thoại.

Đoàn Công Phụng – tên anh, dường như đã được định sẵn để gắn với chữ "công" (công việc, công trạng) và chữ "phụng" (phụng sự, cống hiến). Anh không mang vẻ oai hùng của một người chỉ huy dạn dày trận mạc, cũng không có vẻ lãng tử của người thi sĩ. Anh là một người lính công binh, thuộc đơn vị mở đường của một tiểu đoàn vận tải, mang trên vai nhiệm vụ tưởng chừng như đơn giản nhưng lại chứa đựng hiểm nguy tột cùng: mở đường. Mở đường trong mưa bom bão đạn, mở đường để những chuyến xe chở nhu yếu phẩm, vũ khí, và quan trọng hơn cả, chở niềm tin, có thể lăn bánh vào sâu chiến trường miền Nam.

Năm 1968, Đoàn Công Phụng được giao nhiệm vụ quan trọng nhất trong đời: tham gia mở tuyến vận tải chiến lược xuyên qua dãy Trường Sơn, đoạn đi qua khu vực Đèo Hải Vân – một yết hầu hiểm trở, nơi bom đạn của quân thù luôn rình rập, trút xuống không ngừng nghỉ. Hải Vân, "Thiên hạ đệ nhất hùng quan", giờ đây không còn là nơi để ngắm mây trời mà là một chiến trường khốc liệt, một vùng đất cấm, nơi chỉ có tiếng nổ của B52 và mùi khét lẹt của thuốc súng.

Ngày đầu tiên đặt chân đến chân đèo, Phụng cảm thấy như mình đang đứng trước một con rồng đá khổng lồ, thân mình chi chít vết thương. Đường sá đã bị cày nát, những mảng đá đen xám vỡ vụn, hố bom chồng hố bom. Sương giăng mờ ảo, nhưng không che giấu nổi sự tàn phá. Đơn vị của Phụng có mười người, tất cả đều là những chàng trai trẻ, bàn tay chai sần vì cuốc xẻng, nhưng ánh mắt lại ánh lên ngọn lửa kiên cường không gì dập tắt được.

Công việc của họ bắt đầu vào buổi chiều tối, khi ánh mặt trời dần tắt, kéo theo những màn sương dày đặc từ biển thổi vào, che chắn phần nào tầm nhìn của máy bay địch. Họ không có nhiều máy móc, chủ yếu dựa vào sức người: cuốc, xẻng, búa tạ, và thuốc nổ. Mỗi mét đường được mở ra là đổi bằng mồ hôi, máu, và cả mạng sống.

Đêm ấy, khi Phụng cùng đồng đội đang miệt mài gạt đất, lấp hố bom, tiếng máy bay trinh sát lại vè vè trên đầu. Anh ra hiệu cho mọi người nằm xuống. Chỉ vài phút sau, không gian xé toạc bởi tiếng rít ghê rợn của bom. Phụng nhắm mắt, ôm chặt khẩu AK, cảm nhận mặt đất rung chuyển dữ dội dưới lớp bùn đất. Bụi đá, đất cát, và hơi nóng của vụ nổ phả vào mặt.

Khi tiếng nổ dứt, bầu trời chìm trong tĩnh lặng đáng sợ. Phụng chậm rãi đứng dậy. Mười người lính. Vẫn đủ mười người. Nhưng con đường vừa lấp lại thành một hố bom mới, sâu hơn, rộng hơn.

"Không sao! Lấp lại! Chúng nó phá một, mình làm mười!" – Giọng Phụng vang lên khản đặc, nhưng chắc nịch như đinh đóng cột. Anh là Tiểu đội trưởng. Anh phải là người giữ lửa.

Họ làm việc không ngừng nghỉ, bất chấp những trận mưa bom liên tục, bất chấp cái lạnh cắt da của núi rừng. Có những đêm, Phụng phải tự mình bò sát mặt đất, dùng tay rà từng viên đá, từng đoạn đường, tìm kiếm và tháo gỡ bom mìn chưa nổ. Đây là công việc của tử thần. Một sơ suất nhỏ thôi, cái chết sẽ ập đến không báo trước. Anh nhớ lời dạy của người chỉ huy: "Người lính mở đường không chỉ cần lòng dũng cảm, mà còn cần sự tỉ mỉ, kiên nhẫn hơn cả thợ kim hoàn."

Một lần, khi đang gỡ quả bom bi nằm lẫn trong rễ cây cổ thụ, Phụng cảm thấy trái tim mình như ngừng đập. Cảm giác cái lạnh của kim loại chạm vào da tay, sự căng thẳng tột độ khiến mồ hôi anh ướt đẫm lưng áo. Anh đã cẩn thận, nhưng lại phát hiện ra một sợi dây mồi nhỏ xíu bị chôn sâu dưới lớp bùn. Anh dùng lưỡi dao găm sắc bén, từ từ, chậm rãi cắt đứt. Khi quả bom được đưa ra khỏi lòng đất an toàn, Phụng gục xuống thở dốc. Ánh trăng xuyên qua kẽ lá, thấy rõ gương mặt anh dính đầy bùn đất, nhưng ánh mắt lại sáng rực niềm vui chiến thắng sự sống.

Sau ba tháng ròng rã, tiểu đội của Phụng đã hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ của mình. Đoạn đường bị cày nát giờ đây đã có thể cho xe tải hạng nặng đi qua. Đêm hoàn thành công việc, Phụng đứng trên đỉnh đèo, nhìn xuống con đường uốn lượn như dải lụa mờ ảo dưới ánh trăng. Anh hình dung ra đoàn xe đầu tiên, đèn xe bật sáng, mang theo hơi ấm của miền Bắc, mang theo sức mạnh và ý chí thống nhất đất nước tiến vào.

Cảm xúc lúc ấy không phải là sự tự hào đơn thuần, mà là một cảm giác thiêng liêng, như một người thợ đã đặt viên gạch đầu tiên cho một ngôi đền vĩ đại. Anh đã dùng thân mình, dùng ý chí của mình, làm một chiếc cầu nối giữa quá khứ đau thương và tương lai rạng ngời.

Nhưng cuộc đời người lính mở đường không kết thúc ở đó. Ngày hôm sau, khi những chiếc xe đầu tiên bắt đầu hành trình, Phụng cùng đồng đội phải tiếp tục bám trụ, sửa chữa, bảo dưỡng con đường dưới tầm mắt của kẻ thù.

Một buổi trưa nắng gắt, một tốp F4 bắn phá ác liệt. Chiếc xe chở đạn đi đầu bị trúng bom, bốc cháy dữ dội, làm tắc nghẽn cả tuyến đường. Nếu không giải tỏa kịp thời, toàn bộ đoàn xe sẽ trở thành mục tiêu tiếp theo.

Phụng lao ra. Anh không nghĩ đến nguy hiểm, chỉ nghĩ đến con đường, đến nhiệm vụ. Anh cùng hai người lính khác dùng xà beng và dây thừng, cố gắng kéo chiếc xe cháy sang một bên. Lửa táp vào mặt, khói cay xộc vào mũi, nhưng họ vẫn không lùi.

Đoạn đường ấy, dẫu chỉ vài chục mét, lại trở thành đoạn đường sinh tử. Trong lúc anh đang dùng hết sức mình đẩy tảng đá lớn ra khỏi lòng đường, một mảnh bom từ vụ nổ xe đã ghim vào bả vai anh. Máu tuôn ra, thấm đẫm vai áo.

Anh lịm đi. Khi tỉnh lại, anh thấy mình đã nằm trong hầm cứu thương tạm bợ dưới chân đèo. Vết thương không quá nghiêm trọng, nhưng đủ để buộc anh phải nằm nghỉ. Anh sốt cao. Trong cơn mê man, anh vẫn lẩm bẩm: "Đường... đường phải thông! Đường phải thông!"

Chị y tá đã lau mồ hôi, kể lại rằng chiếc xe đã được giải tỏa, đoàn xe đã tiếp tục lăn bánh an toàn. Con đường đã được giữ vững. Phụng mỉm cười, nụ cười nhợt nhạt nhưng mãn nguyện.

Đoàn Công Phụng, người lính vô danh trong đội quân mở đường, đã không trở thành một vị tướng lẫy lừng, nhưng anh đã trở thành một phần của huyền thoại Trường Sơn. Những con đường anh mở không chỉ là những vệt đất đá, mà là những sợi chỉ đỏ nối liền hai miền đất nước, là huyết mạch của chiến thắng.

Hàng ngàn, hàng vạn người lính mở đường như anh đã cống hiến tuổi xuân và cả sinh mạng của mình cho con đường. Họ là những lưỡi gươm sắc bén, lặng lẽ chém vào lòng núi sâu, xẻ đôi lửa đạn, mở ra lối đi cho cả dân tộc.

Câu chuyện về người lính mở đường không chỉ là câu chuyện về bom đạn, mà là bản hùng ca về ý chí, sự kiên cường và lòng yêu nước vô bờ bến. Họ không chỉ mở đường cho xe, cho quân, mà còn mở đường cho tương lai hòa bình, độc lập của dân tộc.

Sau này, khi đất nước thống nhất, Đoàn Công Phụng trở về với vết thương trên vai và niềm tự hào sâu sắc trong tim. Mỗi khi nhìn thấy những con đường nhựa phẳng lì, anh lại nhớ về mùi đất đá, mùi thuốc súng, nhớ về đồng đội đã ngã xuống trên Đèo Hải Vân. Anh biết, mỗi mét đường hôm nay đều được xây nên từ máu, mồ hôi và nước mắt của những người lính mở đường năm xưa. Họ là những người hùng thầm lặng, đã viết nên chương đẹp nhất trong cuốn sử vàng của dân tộc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Lưỡi Gươm Mở Đường và Bản Hùng Ca Bất Tử Trên Đèo Hải Vân | Câu chuyện thời hoa lửa