Cựu chiến binh

Lưỡi lê chốt chặn và sương mù Phong Hải

"Sương mù Tây Bắc đẹp như tranh thủy mặc, nhưng trong mắt những thằng lính chốt tiền tiêu, màn sương ấy lại đặc quánh mùi thuốc súng và sự chia ly."

Lào Cai29/05/2026TRẦN KIM THOA (ĐOÀN TNCS HỒ CHÍ MINH XÃ PHONG HẢI)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

"Sương mù Tây Bắc đẹp như tranh thủy mặc, nhưng trong mắt những thằng lính chốt tiền tiêu, màn sương ấy lại đặc quánh mùi thuốc súng và sự chia ly."

Đó là những ngày tháng Hai năm 79 đỏ lửa. Địch tràn sang, quân số đông như kiến cỏ, tiếng pháo rít xé toạc cả bầu trời biên giới. Tiểu đội ông được lệnh chốt giữ một cao điểm án ngữ con đường huyết mạch lùi về hướng Phong Hải, quyết không cho xe tăng địch tràn sâu vào nội địa.

Rừng Phong Hải mùa ấy sương giăng mù mịt, rét cắt da cắt thịt. Cả tiểu đội nằm rạp dưới giao thông hào, đạn găm phầm phập vào thân cây ngổn ngang. Thằng Tuyên, lính trinh sát quê ở miền xuôi mới lên, chưa quen cái rét vùng cao, hai hàm răng đánh bò cạp nhưng tay vẫn siết chặt khẩu B41.

Đến chiều, đạn nhọn cạn kiệt. Địch bắt đầu tràn lên như sóng bùn. Tiểu đội trưởng hét lớn: "Lắp lưỡi lê! Còn một hơi thở cũng phải giữ lấy đất!"

Thằng Tuyên chồm lên, dùng chút sức lực cuối cùng phóng quả đạn B41 vào đội hình giặc, rồi rút dao găm lao ra khỏi chiến hào. Một loạt đạn đanh chát vang lên. Nó gục xuống ngay bờ đất đỏ quạch, máu trào ra thấm đẫm lớp lá mục mùa đông. Trước khi nhắm mắt, bàn tay lấm bùn của nó vẫn cào cấu, bấu chặt lấy mảnh đất đá tai mèo lạnh ngắt, như thể muốn dùng thân xác mình làm một cái rào chắn cuối cùng bảo vệ đường lùi cho anh em.

Đỉnh đồi hôm ấy pháo cày nát bét, nhưng chốt vẫn giữ vững chờ viện binh. Những thằng lính lấm lem bùn đất như thằng Tuyên đã hóa thành những cột mốc sống, cắm chặt vào lòng đất mẹ Phong Hải để ngăn bước quân thù.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn