Lưỡi Lê Và Khối Thuốc Nổ: Huyết Chiến Đông Khê Và Quyết Định Chấn Động Của Anh Hùng La Văn Cầu (16/09/1950)
Mùa thu năm 1950, bộ đội ta mở Chiến dịch Biên giới nhằm phá thế bao vây của thực dân Pháp. Để mở toang cánh cửa này, Đông Khê được chọn là điểm đột phá khẩu – một cứ điểm được địch xây dựng cực kỳ kiên cố với hệ thống lô cốt dày đặc, hỏa lực đan chéo và những lớp rào thép gai tưởng chừng bất khả xâm phạm. Trận đánh này đòi hỏi một quyết tâm sắt đá, bởi nếu không hạ được Đông Khê, toàn bộ chiến dịch sẽ đi vào bế tắc.
Đêm 15/09/1950, trận đánh lịch sử mở màn. Bộ đội ta từ các hướng dồn dập tấn công. Tuy nhiên, địch dựa vào hệ thống hầm ngầm và lô cốt kiên cố đã chống trả điên cuồng. Hỏa lực đại liên của Pháp từ chiếc "lô cốt mẹ" quét sát mặt đất, tạo thành một bức tường đạn đỏ rực, chặn đứng mọi mũi tiến công của quân ta. Thương vong bắt đầu tăng lên. Tình thế trên chiến trường vô cùng nguy cấp.
Rạng sáng ngày 16/09/1950, Tổ bộc phá do chiến sĩ La Văn Cầu (khi ấy mới 20 tuổi, người dân tộc Tày) làm Tổ trưởng được lệnh phải ôm bọc thuốc nổ lao lên tiêu diệt bằng được lô cốt mẹ. Ôm khối thuốc nổ nặng 12kg trong tay, La Văn Cầu cùng đồng đội lợi dụng từng hố bom, góc khuất để trườn lên dưới làn mưa đạn. Khi chỉ còn cách lô cốt địch vài chục mét, một loạt đạn thẳng đã bắn trúng anh. Hai viên đạn găm vào má, và một viên đạn đại liên bắn nát cánh tay phải của anh.
Cánh tay phải gãy nát, chỉ còn dính lại bằng một lớp da lủng lẳng, máu tuôn xối xả. Đau đớn tột cùng và choáng váng, La Văn Cầu ngã gục xuống giao hào. Nhưng khi mở mắt ra, thấy đồng đội vẫn đang ngã xuống trước họng súng của địch, ngọn lửa căm thù đã lấn át mọi nỗi đau thể xác. Anh nhận ra cánh tay dập nát này đang trở thành vật cản, vướng víu khiến anh không thể trườn lên ôm khối thuốc nổ.
Trong khoảnh khắc sinh tử rạng sáng ngày 16/09/1950 ấy, La Văn Cầu đã đưa ra một quyết định làm chấn động toàn quân. Anh gọi người đồng đội tên là Nông Văn Út lại gần, và ra lệnh:
"Cánh tay của tôi bị gãy rồi, đồng chí hãy dùng lưỡi lê chặt đứt nó đi để tôi khỏi vướng, rồi đưa bọc thuốc nổ cho tôi tiến lên!"
Người đồng đội xót xa, rớt nước mắt không dám làm. Nhưng trước ánh mắt kiên quyết và lời giục giã đanh thép của Tổ trưởng, Nông Văn Út buộc phải cắn răng vung lưỡi lê cắt đứt phần tay lủng lẳng của đồng đội mình. Băng bó vội vàng vết thương đang tứa máu, La Văn Cầu dùng cánh tay trái còn lại ôm chặt khối thuốc nổ 12kg, nghiến răng bật dậy, lao thẳng về phía trước như một mũi tên.
Đúng 4 giờ 30 phút sáng ngày 16/09/1950, một tiếng nổ rung chuyển đất trời vang lên. Lô cốt mẹ của địch vỡ toác. Hỏa lực chết chóc bị dập tắt hoàn toàn. Chớp lấy thời cơ, quân ta ào lên như vũ bão, đánh chiếm hoàn toàn cứ điểm Đông Khê, mở toang cánh cửa cho Chiến dịch Biên giới đi đến thắng lợi rực rỡ.
Lịch sử chiến tranh thế giới có lẽ hiếm có đội quân nào mà người lính lại dám yêu cầu đồng đội chặt đi một phần thân thể của mình để tiếp tục chiến đấu. Khối thuốc nổ 12kg năm xưa đã phá nát cứ điểm địch, nhưng chính ý chí kim cương của chàng trai 20 tuổi La Văn Cầu mới là sức mạnh thật sự đập tan dã tâm xâm lược của kẻ thù. Bất cứ ai khi đọc lại những dòng sử liệu này cũng phải nghiêng mình trước cái giá máu xương mà các thế hệ đi trước đã đánh đổi cho độc lập dân tộc.



