Lưỡi mác định mệnh và cánh tay thép của La Văn Cầu
Trong trận đánh Đông Khê năm 1950, chiến sĩ La Văn Cầu được giao nhiệm vụ ôm khối bộc phá áp sát để phá tan lô cốt mẹ của địch. Khi đang bò trên sườn đồi, một quả pháo nổ gần khiến ông bị ngất đi. Tỉnh dậy, ông nhận ra cánh tay phải của mình đã bị đạn pháo đánh nát, lủng lẳng bên sườn, đau đớn tột cùng. Không thể ôm bộc phá với cánh tay gãy, La Văn Cầu đã quay sang người đồng đội bên cạnh, bình tĩnh bảo: "Chặt hộ tôi cánh tay này đi để tôi đi làm nhiệm vụ". Người đồng đội rớt nước mắt, dùng lưỡi mác chặt phăng khúc tay gãy. La Văn Cầu nén đau, dùng tay trái còn lại bồng khối bộc phá nặng trịch, lao thẳng vào đồn địch, kích nổ phá tung tường thành cho đại quân tiến vào.



