LƯỠI THÉP XUYÊN ÐÊM VÀ NHỮNG TRẬN ÐÁNH KHÔNG HỒI KẾT
Tại xã Tịnh Minh, huyện Sơn Tịnh, tỉnh Quảng Ngãi, cậu bé Võ Úy Huân sinh năm 1941, lớn lên giữa tiếng sóng trà Giang và truyền thống quật cường của quê hương núi Ấn sông Trà. Năm 1959, khi vừa tròn 18 tuổi, với khát khao cháy bỏng được giải phóng quê hương, chàng thanh niên ấy đã lên đường nhập ngũ. Mang theo ý chí lầm lì và sức vóc dẻo dai của người con miền Trung, Huân được tuyển chọn vào lực lượng đặc công — đơn vị tinh nhuệ nhất, nơi chỉ dành cho những người có “trái tim thép và đôi chân không dấu”.
THỜI HOA LỬA VÀ NHỮNG “BƯỚC CHÂN KHÔNG DẤU”
Năm 1967, chiến trường Quảng Trị trở nên khốc liệt hơn bao giờ hết. Mỹ xây dựng căn cứ Ðộng Toàn như một "mắt thần" trên đỉnh núi cao để kiểm soát vùng giải phóng. Ðể tiêu diệt căn cứ này, Võ Úy Huân lúc đó là cán bộ đại đội thuộc Trung đoàn 10, Quân khu Trị Thiên, đã trực tiếp đi trinh sát.
Nhiều đêm ròng, ông mình trần chỉ mặc chiếc quần đùi mỏng toát, bôi lên cơ thể lớp hỗn hợp bùn tro để hòa tan vào đêm lạnh của Quảng Trị. Có những hôm, ông chỉ nằm im suốt nhiều giờ dưới hàng rào kẽm gai mặc cho kiến lửa cắn nát da nát thịt, chỉ để theo dõi quy luật đổi ca gác của lính Mỹ.
Khi giờ G điểm, Huân dẫn đầu mũi đặc công lách qua 7 lớp hàng rào kẽm gai như những bóng ma. Chỉ trong vòng 15 phút bằng lối đánh
“nở hoa trong lòng địch”, ông cùng đồng đội đã xóa sổ đài radar và sở chỉ huy địch. Tiếng nổ như rung chuyển cả vùng rừng núi Quảng Trị, đêm đó chính là lời khẳng định cho sự hiện diện của “Lưỡi thép xuyên đêm”.
BẢN LĨNH NGƯỜI ANH HÙNG VÀ 26 NGÀY ÐÊM HUYẾT CHIẾN THÀNH HUẾ (1968)
Tết Mậu Thân 1968, Võ Úy Huân nhận nhiệm vụ đặc biệt hiểm nguy: dẫn dắt đơn vị thọc sâu vào cửa Chánh Tây, trực diện tấn công những mục tiêu trọng yếu ngay giữa những dãy phố cổ rêu phong, nơi từng viên gạch, mái ngói đều thấm đẫm dấu tích thời gian, chiến trường nhanh chóng biến thành một “cối xay thịt” khốc liệt. Quân Mỹ tung vào đây xe tăng M48 cùng hỏa lực cực mạnh, quyết giành giật lại từng tấc đất bằng sức mạnh hủy diệt, biến không gian yên bình thành biển lửa và khói súng. Huân chỉ huy anh em bám trụ vào trong từng căn nhà, góc phố. Có trận đánh, ông bị mảnh pháo găm vào vai, máu loang thắm đỏ chiếc áo trấn thủ nhưng vẫn tay súng, tay lựu đạn, vừa bắn trả vừa ra lệnh điều phối chiến thuật cho đồng đội. Hình ảnh người chỉ huy gầy gò nhưng ánh mắt rực sáng như lửa điện, di chuyển thoăn thoắt giữa làn mưa bom bão đạn đã trở thành điểm tựa tinh thần cho cả đơn vị suốt 26 ngày đêm không nghỉ. Kẻ thù khiếp sợ gọi ông là “Con hùm xám”, bởi cứ nơi nào có tiếng súng nổ rát nhất, nơi đó có sự xuất hiện của Huân. Kết thúc chiến dịch, ông được ghi nhận trực tiếp tiêu diệt hàng trăm tên địch, phá hủy nhiều xe bọc thép Mỹ, góp phần giữ vững thành quả cách mạng trong điều kiện vô cùng thiếu thốn. Với những chiến công ấy, ngày 20/9/1970, Võ Úy Huân vinh dự được phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng Vũ trang Nhân dân khi mới 29 tuổi. NỐT LẶNG SAU CUỘC CHIẾN VÀ 14 LẦN DŨNG SĨ Trong suốt cuộc đời binh nghiệp, Võ Úy Huân lập nên kỳ tích vô tiền khoáng hậu với 14 lần đạt danh hiệu “Dũng sĩ diệt Mỹ”. Ông không chỉ là một sát thủ của bóng đêm mà còn là một nhà chỉ huy tài ba với khả năng đọc trận đấu nhạy bén. Hòa bình lập lại, người anh hùng ấy trở về đời thường với hàm Ðại tá, mang trên mình đầy rẫy những vết sẹo của thời gian và đạn bom.Nhưng điều lay động nhất không phải là những tấm huân chương lấp lánh trên ngực áo, mà là tấm lòng ông dành cho những người đồng đội đã nằm lại. Những năm tháng nghỉ hưu, người ta vẫn thấy người cựu binh già lặng lẽ tìm về những chiến trường xưa ở Trị Thiên, thắp nén nhang cho những anh em chưa tìm được hài cốt. Với ông, danh nén nhang cho những anh em chưa tìm được hài cốt. Với ông, danh hiệu “Anh hùng” là thuộc về tập thể, về hàng ngàn chiến sĩ đặc công đã tan vào đất mẹ. Cuộc đời của Ðại tá Võ Úy Huân không chỉ là một danh sách các chiến công, mà là biểu tượng của một thế hệ người Việt Nam nhỏ bé nhưng mang tầm vóc khổng lồ. Ông là hiện thân của tinh thần đặc công: “Ðặc biệt tinh nhuệ, anh dũng tuyệt vời, mưu trí táo bạo, đánh



