LƯỢM - BÔNG HOA RỪNG BẤT TỬ TRÊN TUYẾN ĐƯỜNG GIAO LIÊN
Tác giả: Nguyễn Hà Thu
Giữa những năm tháng kháng chiến chống Pháp trường kỳ gian khổ, chiến khu Việt Bắc không chỉ là nơi chứng kiến sự hy sinh kiên cường của những người lính dày dặn sương gió, mà còn là nơi lưu dấu bước chân của những chú bé giao liên nhỏ tuổi — những mầm sống kiên trung lớn lên cùng khói lửa ô trọc của chiến tranh. Trong số những người con nhỏ tuổi kiệt xuất ấy, Lượm — chú bé liên lạc xứ Huế — đã bước vào văn học và lịch sử như một biểu tượng bất tử về tinh thần "tuổi nhỏ chí lớn".
Lượm vốn tên thật là Nguyễn Văn Lượm, một cậu bé mang trong mình dòng máu nhiệt huyết của vùng đất Cố đô giàu truyền thống. Sinh ra và lớn lên giữa lúc quê hương bị giày xéo dưới ách thống trị của thực dân Pháp, Lượm sớm chứng kiến cảnh nước mất nhà tan. Không chịu khoanh tay nhìn xóm làng chìm trong đau thương, cậu bé đã tự nguyện gia nhập lực lượng cách mạng, trở thành một chiến sĩ liên lạc nhỏ tuổi thuộc Đội Nhi đồng Cứu quốc.
Hình ảnh của Lượm hiện lên vô cùng sống động và hồn nhiên: một cậu bé với cái xắc xinh xinh đeo bên hông, cái đầu ca lô đội lệch tinh nghịch, vừa đi vừa huýt sáo vang vọng cả con đường dốc. Cái dáng dấp "loắt choắt" cùng bước chân "thoăn thoắt" ấy chứa đựng một nguồn năng lượng sống mãnh liệt. Với Lượm, công việc giao liên gian khổ và hiểm nguy không hề làm cậu sợ hãi; trái lại, cậu yêu thích công việc ấy như một trò chơi, thấy mình tự do và kiêu hãnh như "con chim chích nhảy trên đường vàng".
Thế nhưng, đằng sau sự hồn nhiên vô tư của tuổi thơ là một tinh thần trách nhiệm sâu sắc và bản lĩnh phi thường. Những lá thư "thượng khẩn" mà Lượm gánh trên vai chính là sinh mệnh của đồng đội, là mệnh lệnh sống còn của chiến trường. Để chuyển thư kịp thời, Lượm phải băng qua những dải đồng hoang hoang vắng, lội qua những dòng suối xiết và mặt đối mặt với sự rình rấp của đồn bốt địch.
Một ngày hè rực nắng, nhiệm vụ khẩn cấp lại đến. Giữa lúc đạn xèo xèo vụt qua tai và hỏa lực địch giội xuống tàn khốc, Lượm không một chút đắn đo, vụt chạy qua những thảm lúa chín vàng để truyền tin tức. Cậu hiểu rằng, chậm một giây là đồng chí mình có thể rơi vào nguy hiểm. Một quả đạn tàn nhẫn của kẻ thù đã nổ tung, ngắt đứt khúc ca trong trẻo của người anh hùng nhỏ tuổi. Lượm ngã xuống ngay trên dải đồng quê hương, tay vẫn nắm chặt bông lúa ngát hương, trút hơi thở cuối cùng khi tuổi đời còn quá trẻ.
Lượm ngã xuống, nhưng chú bé không mất đi. Máu của Lượm đã hòa vào lòng đất mẹ Việt Bắc, thắp lên ngọn lửa yêu nước mãnh liệt trong trái tim hàng triệu thiếu niên Việt Nam. Chú bé liên lạc năm ấy đã đi vào vĩnh hằng, mãi mãi sống trong tiếng huýt sáo vang vọng giữa núi rừng, là bông hoa rừng tỏa hương bất tử cho nền độc lập của dân tộc.


