“Lượm” – cậu bé liên lạc giữa mưa bom Huế
Bộ đội ta phải liên lạc bí mật bằng thư tay, giao qua từng ngõ nhỏ. Và Lượm là người nhanh nhẹn nhất trong bọn nhỏ.
Tôi từng là đồng đội của bé Lượm, một cậu bé nhỏ xíu, mới chừng 13 tuổi, quê ở phường Hương Trà (Huế).
Thời ấy, Pháp chiếm Huế, chúng đặt nhiều đồn ở quanh thành phố. Bộ đội ta phải liên lạc bí mật bằng thư tay, giao qua từng ngõ nhỏ. Và Lượm là người nhanh nhẹn nhất trong bọn nhỏ.
Cậu chạy lon ton, luôn miệng huýt sáo, đội chiếc mũ ca-nô méo, khoác túi thư cũ. Có lần, tôi bảo:
“Nguy hiểm lắm, Lượm à, để anh đi.”
Cậu cười hồn nhiên:
“Anh to xác, dễ bị lộ, để em đi cho nhanh.”
Một buổi chiều, Lượm nhận nhiệm vụ mang thư vào khu thành. Khi chạy qua bãi cát gần cầu Bến Ngự, máy bay Pháp quần thảo, bom rơi, đạn nổ.
Khi đồng đội tìm được, Lượm đã nằm im, vẫn ôm chặt chiếc túi thư trước ngực. Bức thư vẫn còn nguyên, chưa kịp gửi.
Người ta nói, thơ Tố Hữu viết về Lượm, với câu:
“Cháu nằm trên lúa / Tay nắm chặt bông / Mẹ ơi! Cháu vẫn cười…”,
là từ chính hình ảnh hôm ấy.
Cậu bé nhỏ tuổi, nhưng đã sống và hy sinh như một người lính thật sự.


