Bài viết

LƯỢM – CHÚ BÉ CHẠY GIỮA TUỔI THƠ VÀ BOM ĐẠN

Hưng Yên25/12/2025Trường THPT Mỹ Hào (Trường THPT Mỹ Hào)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

1. LƯỢM – CHÚ BÉ CHẠY GIỮA TUỔI THƠ VÀ BOM ĐẠN

Lượm sinh ra trong những năm tháng đất nước còn chìm trong khói lửa chiến tranh. Tuổi thơ của em không có những buổi trưa nằm võng nghe tiếng ru của mẹ, không có những ngày rong chơi vô tư trên cánh đồng làng. Thay vào đó là tiếng máy bay gầm rú trên đầu, là những lần chạy vội xuống hầm trú ẩn, là những buổi sáng thức dậy đã thấy thêm một mái nhà bị bom phá nát.

Dù còn rất nhỏ, Lượm đã sớm xin làm liên lạc cho cách mạng. Em yêu công việc ấy lạ lùng. Được chạy, được mang thư, mang tin cho các anh bộ đội khiến Lượm thấy mình như lớn hơn, như đang góp một phần nhỏ bé vào cuộc kháng chiến của dân tộc. Em thường khoác chiếc áo nâu rộng thùng thình, đội chiếc mũ tai bèo che nửa khuôn mặt non nớt, đôi chân trần lấm đầy bùn đất.

Những buổi chạy thư, Lượm phải băng qua cánh đồng trống trải, nơi chỉ cần một tiếng động nhỏ cũng có thể khiến địch phát hiện. Nhưng Lượm không sợ. Em chạy rất nhanh, miệng khe khẽ huýt sáo, đôi mắt sáng long lanh. Trong khoảnh khắc ấy, Lượm vẫn là một đứa trẻ – hồn nhiên, vô tư, chưa kịp hiểu hết sự tàn khốc của chiến tranh.

Cho đến một buổi chiều, khi Lượm đang trên đường làm nhiệm vụ, giặc bất ngờ xuất hiện. Một tiếng súng khô khốc vang lên giữa không gian yên tĩnh. Lượm ngã xuống. Thân hình bé nhỏ nằm im trên mặt đất nóng rát. Bức thư quan trọng vẫn còn nằm trong tay em, chưa kịp trao cho người nhận.

Không ai nghe thấy tiếng Lượm kêu đau. Em ra đi lặng lẽ, như cách em vẫn âm thầm chạy qua bao cánh đồng. Tuổi thơ của Lượm dừng lại mãi mãi ở đó – giữa chiến trường. Nhưng chính từ nơi ấy, hình ảnh chú bé liên lạc nhỏ tuổi đã trở thành biểu tượng đẹp đẽ và đau xót cho sự hy sinh của thế hệ trẻ Việt Nam.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn