LƯỢM – ĐÔI CHÂN NHỎ TRÊN CON ĐƯỜNG CÁCH MẠNG
CHI ĐOÀN TRƯỜNG MẦM NON PHƯỚC HỘI
TÊN: ĐƯỜNG MỸ LINH
THỜI HOA LỬA
LƯỢM – ĐÔI CHÂN NHỎ TRÊN CON ĐƯỜNG CÁCH MẠNG
Có những bài thơ chỉ đọc một lần nhưng lại ở mãi trong trái tim. Có những nhân vật chỉ bước ra từ trang sách nhưng lại trở thành một phần ký ức không thể quên của nhiều thế hệ.
Với tôi, hình ảnh chú bé Lượm trong bài thơ cùng tên của nhà thơ Tố Hữu chính là một ký ức đẹp như thế. Đó không chỉ là một bài thơ tôi từng học trong những năm tháng ngồi trên ghế nhà trường, mà còn là câu chuyện về một con người nhỏ bé nhưng mang trong mình tinh thần lớn lao – tinh thần yêu nước, lòng dũng cảm và khát vọng được góp sức cho quê hương trong những năm tháng chiến tranh gian khổ.
Tôi vẫn nhớ những ngày còn là học sinh, trong một tiết học Ngữ văn, khi cô giáo đọc cho cả lớp nghe những câu thơ viết về chú bé liên lạc trong kháng chiến. Giọng đọc chậm rãi, tha thiết khiến cả lớp im lặng lắng nghe. Ngày ấy, tôi chưa thể hiểu hết sự khốc liệt của chiến tranh. Tôi chưa thể hình dung được những mất mát, hy sinh mà thế hệ cha anh đã phải trải qua.
Nhưng tôi nhớ rất rõ hình ảnh một chú bé nhỏ nhắn hiện lên trong tâm trí: Một chiếc xắc xinh xinh bên mình. Một đôi chân thoăn thoắt trên những con đường quê. Một cái đầu nghênh nghênh đầy hồn nhiên và tự tin. Lượm hiện lên thật đáng yêu, tinh nghịch như bao bạn nhỏ khác. Nhưng phía sau dáng vẻ nhỏ bé ấy lại là một tâm hồn lớn lao – một trái tim biết yêu quê hương, biết sống vì đất nước. Chiến tranh là những năm tháng mà đất nước phải trải qua vô vàn khó khăn, gian khổ. Những con đường làng không chỉ có tiếng chim hót, tiếng trẻ thơ vui đùa, mà còn có tiếng bom đạn, tiếng bước chân hành quân và những cuộc chia ly. Trong hoàn cảnh ấy, có những em nhỏ không chỉ đứng ngoài cuộc chiến. Các em cũng góp sức bằng chính khả năng của mình.
Lượm là một trong những em nhỏ như thế. Em trở thành một chiến sĩ liên lạc, làm nhiệm vụ đưa tin, chuyển thư giữa các đơn vị cách mạng. Công việc ấy tưởng như thầm lặng nhưng lại vô cùng nguy hiểm. Mỗi chuyến đi là một lần đối mặt với hiểm nguy. Mỗi bước chân trên đường công tác là một lần thử thách lòng dũng cảm. Nhưng Lượm vẫn luôn vui vẻ, yêu đời.
Bởi em hiểu rằng mình đang góp một phần nhỏ bé vào cuộc đấu tranh lớn lao của dân tộc. Điều khiến hình ảnh Lượm sống mãi trong lòng người đọc chính là sự hy sinh của em. Trong một lần làm nhiệm vụ, chú bé liên lạc nhỏ tuổi đã mãi mãi nằm lại giữa cánh đồng quê hương.
Hình ảnh Lượm nằm giữa đồng lúa, tay vẫn nắm chặt bông lúa, đã trở thành một hình ảnh đầy xúc động. Một em bé tuổi đời còn rất nhỏ. Một sinh mệnh bình dị giữa cuộc chiến tranh khốc liệt. Nhưng sự hy sinh của em lại mang ý nghĩa vô cùng lớn lao. Em đã dành tuổi thơ của mình cho Tổ quốc. Em đã để lại cho đời một biểu tượng đẹp về lòng yêu nước và tinh thần trách nhiệm của tuổi trẻ Việt Nam. Nhiều năm đã trôi qua kể từ ngày tôi học bài thơ ấy. Từ một cô học trò nhỏ xúc động trước hình ảnh chú bé Lượm trong trang sách, hôm nay tôi đã trở thành một giáo viên, một đoàn viên thanh niên. Khi đọc lại bài thơ, cảm xúc trong tôi không còn chỉ là sự xúc động của một người yêu văn chương. Đó còn là sự biết ơn sâu sắc đối với một thế hệ đã sống và hy sinh vì độc lập, tự do của dân tộc. Ngày còn nhỏ, tôi nhìn thấy ở Lượm một chú bé đáng yêu. Ngày hôm nay, tôi nhìn thấy ở em một người chiến sĩ nhỏ tuổi. Một con người đã hiểu được trách nhiệm của mình với quê hương khi đất nước cần.
Tôi nhận ra rằng: Lượm không chỉ là một nhân vật trong thơ. Lượm là hình ảnh đại diện cho biết bao thiếu niên Việt Nam trong những năm tháng hoa lửa. Các em tuy nhỏ tuổi nhưng có lý tưởng lớn. Các em tuy không có sức mạnh như những người lính trưởng thành nhưng lại có một trái tim đầy dũng cảm.
Là một giáo viên hôm nay, khi đứng trước những ánh mắt trong veo của học sinh, tôi càng thấm thía hơn giá trị của những câu chuyện lịch sử được gửi gắm qua văn học. Tôi mong muốn các em không chỉ học thuộc một bài thơ. Không chỉ nhớ một nhân vật. Mà còn hiểu được rằng cuộc sống bình yên hôm nay được đánh đổi bằng sự hy sinh của biết bao thế hệ đi trước. Những câu chuyện về Lượm chính là những hạt giống đẹp được gieo vào tâm hồn trẻ thơ.
Để các em biết yêu quê hương. Biết trân trọng hòa bình. Biết sống nhân ái và có trách nhiệm hơn. Bởi lịch sử không chỉ nằm trong những trang sách. Lịch sử còn sống trong ký ức của mỗi người. Trong những câu chuyện được kể lại. Trong những giá trị tốt đẹp được truyền từ thế hệ này sang thế hệ khác.
Thời gian có thể làm phai màu những trang sách cũ. Những năm tháng chiến tranh có thể đã lùi xa. Nhưng hình ảnh chú bé Lượm với chiếc xắc nhỏ, nụ cười hồn nhiên và đôi chân thoăn thoắt trên con đường cách mạng vẫn mãi sống trong lòng dân tộc. Em đã ra đi khi tuổi đời còn rất trẻ. Nhưng tinh thần của em vẫn còn mãi. Đó là ngọn lửa của lòng yêu nước. Là ánh sáng của niềm tin. Là bài học về sự cống hiến và trách nhiệm của tuổi trẻ. Và hôm nay, khi nhìn lại hành trình từ một cô học sinh từng xúc động trước bài thơ “Lượm” đến một người giáo viên đang tiếp tục gieo những bài học cho thế hệ trẻ, tôi càng hiểu rằng:
Mỗi thế hệ đều có một cách để yêu nước. Thế hệ của Lượm đã yêu nước bằng sự hy sinh. Thế hệ hôm nay yêu nước bằng việc học tập, rèn luyện, cống hiến và giữ gìn những giá trị tốt đẹp mà cha anh đã để lại. Bởi những ngọn lửa được thắp lên từ thời hoa lửa sẽ không bao giờ tắt. Chúng sẽ tiếp tục cháy sáng trong trái tim của những thế hệ hôm nay và mai sau.



