Lượm giữa tiếng bom
Có những ngày chiến tranh dữ dội đến mức bầu trời như rung chuyển.
Tiếng bom, tiếng súng liên tiếp vang lên.
Một người lính khuyên:
– Hôm nay nguy hiểm quá. Cháu ở lại đây!
Lượm nhìn lên trời.
Em hơi sợ.
Nhưng rồi em nhớ đến nhiệm vụ.
Em ôm chặt túi thư trước ngực.
– Cháu phải đi.
– Nguy hiểm lắm!
Lượm đáp:
– Cháu sẽ cẩn thận.
Rồi em chạy.
Một bóng người nhỏ bé giữa một vùng đất đầy khói lửa.
Không có vũ khí.
Không có áo giáp.
Chỉ có một bức thư và lòng can đảm.
Đôi chân nhỏ của em chạy qua những con đường mà nhiều người lớn cũng không dám bước.
Và mỗi bước chạy của Lượm khi ấy mang theo niềm tin rằng phía bên kia con đường đang có người chờ tin.



