Bài viết

Lượm: Từ những vần thơ đến huyền thoại có thật giữa đời thường

Tác giả: Nguyễn Thị Minh Trang

Huế22/08/2026phường Nhị Chiểu (phường Nhị Chiểu)2 lượt xem0 lượt chia sẻ
Lượm: Từ những vần thơ đến huyền thoại có thật giữa đời thường

Trong tâm thức của nhiều thế hệ người Việt, hình ảnh "chú bé liên lạc" với chiếc xắc xinh xinh và chiếc ca lô đội lệch đã trở thành biểu tượng bất tử cho lòng yêu nước của tuổi trẻ. Nhưng ít ai biết rằng, đằng sau những vần thơ hồn nhiên của nhà thơ Tố Hữu là một câu chuyện có thật về một người anh hùng nhỏ tuổi đã ngã xuống khi mới vừa tròn 14 xuân xanh.

Người con xứ Huế và bước chân theo lý tưởng

"Chú bé Lượm" tên thật là Nguyễn Thanh, sinh ngày 21/12/1932 tại Quy Nhơn, Bình Định. Tuy nhiên, gốc gác của anh lại ở làng Lai Trung, xã Quảng Thọ, huyện Quảng Điền, tỉnh Thừa Thiên - Huế. Anh là con trai duy nhất của ông Nguyễn Tuất (thường gọi là Be) – một hộ tống viên bưu điện – và người vợ đầu. Tuổi thơ của Thanh trải qua nhiều thăng trầm khi mẹ lâm bệnh nặng rồi qua đời trong chùa, anh theo cha bôn ba khắp các bưu điện từ Quy Nhơn đến Nha Trang để học tập và sinh sống.

Năm 1945, khi ngọn lửa Cách mạng tháng Tám bùng cháy, cậu thiếu niên Nguyễn Thanh, lúc bấy giờ thường được gọi thân thương là Lượm, đã sớm bộc lộ tinh thần yêu nước. Dưới sự dẫn dắt của người chú ruột là Nguyễn Trọng Quảng, Lượm chính thức thoát ly gia đình để tham gia hoạt động cách mạng tại Nha Trang.

Mối duyên với nhà thơ Tố Hữu

Mối quan hệ giữa nhân vật Lượm và nhà thơ Tố Hữu không chỉ là tác giả và hình tượng văn học mà còn là tình thân máu mủ. Theo gia phả dòng họ Nguyễn tại Quảng Điền, nhà thơ Tố Hữu (tên thật là Nguyễn Kim Thành) chính là bác họ của liệt sĩ Lượm. Nhà thơ từng kể lại rằng, sau Cách mạng tháng Tám, Lượm đã về Huế sống cùng ông và tự nguyện theo các chú bộ đội làm nhiệm vụ liên lạc.

Trong mắt người bác của mình, Lượm là một chú bé có khuôn mặt trẻ con nhưng tinh thần vô cùng cứng cỏi. Hình ảnh "chú bé loắt choắt" với tính cách vui tươi, hồn nhiên và lòng dũng cảm vô song đã trở thành nguồn cảm hứng để Tố Hữu viết nên những câu thơ đi cùng năm tháng.

Sự hy sinh hóa thành bất tử

Ngày 15/4/1947, trong một chuyến làm nhiệm vụ quan trọng tại Thừa Thiên, Lượm phải chuyển thư qua một cánh đồng vắng. Giữa làn mưa đạn của quân thù, chú bé liên lạc 14 tuổi đã không may trúng đạn và ngã xuống. Khi hy sinh, trên gương mặt Lượm vẫn còn nguyên nét ngây thơ của một đứa trẻ, nhưng đôi tay vẫn nắm chặt nhiệm vụ bảo vệ Tổ quốc.

Ở quê nhà, cha anh – ông Nguyễn Tuất – suốt nhiều năm trời không hề biết tin con. Đêm nào ông cũng lặng lẽ mở đài nghe tin tức chiến trường với hy vọng mong manh tìm được bóng dáng con trai mình. Phải đến năm 1975, sau khi đất nước hoàn toàn giải phóng, ông mới bàng hoàng nhận được tấm bằng Tổ quốc ghi công ghi tên con trai mình từ người em trai mang về. Nỗi đau mất con được ông nén lại trong lòng, nhưng sự tự hào về người con anh dũng thì vẫn mãi còn đó.

Lời kết

Câu chuyện về liệt sĩ Nguyễn Văn Lượm là minh chứng sống động cho một thế hệ "quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh". Dù anh đã ngã xuống, nhưng như nhà thơ Tố Hữu đã từng thốt lên: "Lượm ơi, còn không?". Câu trả lời là có. Lượm vẫn sống mãi, không chỉ trong những trang sách học trò mà còn trong dòng máu anh hùng của dân tộc Việt Nam.


Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn