Lượm và cánh đồng quê
Lượm rất yêu những cánh đồng quê.
Mỗi lần chạy qua đồng, em thường tranh thủ nhìn những bông lúa đang trổ.
Có hôm, một chú bộ đội hỏi:
– Lượm, cháu chạy nhanh thế, có bao giờ mệt không?
Em cười:
– Mệt chứ chú!
– Thế sao vẫn chạy?
Lượm chỉ tay về phía cánh đồng:
– Cháu muốn sau này được chạy trên cánh đồng mà không phải tránh bom.
Người lính nghe xong bỗng im lặng.
Anh nhìn cậu bé.
Trong ánh mắt Lượm, anh nhìn thấy một tương lai khác: những cánh đồng không khói lửa, những con đường không tiếng súng, những đứa trẻ được tung tăng đến trường.
Có lẽ đó cũng chính là điều mà hàng triệu người Việt Nam khi ấy đang chiến đấu.
Họ chiến đấu không chỉ để đánh thắng quân thù.
Họ chiến đấu để trẻ em được trở lại với tuổi thơ.



